Thơ » Nga » Nikolai Nekrasov » Ai là người hạnh phúc ở nước Nga » Phần 3: Nữ nông dân » Chương 3: Xaveli, tráng sỹ Nga thật sự
Đăng bởi Tung Cuong vào 31/07/2025 19:22, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 07/08/2025 16:22
Вот раз и говорю:
«За что тебя, Савельюшка,
Зовут клейменым, каторжным?»
— Я каторжником был. —
«Ты, дедушка?» — Я, внученька!
Я в землю немца Фогеля
Христьяна Христианыча
80. Живого закопал... —
«И полно! шутишь, дедушка!»
— Нет, не шучу. Послушай-ка! —
И всё мне рассказал.
— Во времена досюльные
Мы были тоже барские,
Да только ни помещиков,
Ни немцев-управителей
Не знали мы тогда.
Не правили мы барщины,
90. Оброков не платили мы,
А так, когда рассудится,
В три года раз пошлем. —
«Да как же так, Савельюшка?»
— А были благодатные
Такие времена.
Недаром есть пословица,
Что нашей-то сторонушки
Три года черт искал.
Кругом леса дремучие,
100. Кругом болота топкие.
Ни конному проехать к нам,
Ни пешему пройти!
Помещик наш Шалашников
Через тропы звериные
С полком своим — военный был —
К нам доступиться пробовал,
Да лыжи повернул!
К нам земская полиция
Не попадала по́ году, —
110. Вот были времена!
А ныне — барин под боком,
Дорога скатерть-скатертью...
Тьфу! прах ее возьми!..
Нас только и тревожили
Медведи... да с медведями
Справлялись мы легко.
С ножищем да с рогатиной
Я сам страшней сохатого,
По заповедным тропочкам
120. Иду: «Мой лес!» — кричу.
Раз только испугался я.
Как наступил на сонную
Медведицу в лесу.
И то бежать не бросился,
А так всадил рогатину,
Что словно как на вертеле
Цыпленок — завертелася
И часу не жила!
Спина в то время хрустнула,
130. Побаливала изредка,
Покуда молод был,
А к старости согнулася.
Не правда ли, Матренушка,
На очеп я похож? —
«Ты начал, так досказывай!
Ну, жили — не тужили вы,
Что ж дальше, голова?»
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 31/07/2025 19:22
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi tôn tiền tử
vào 07/08/2025 16:22
Và có lần tôi nói:
“Tại sao họ gọi ông, thưa Xaveliushka,
Là bị đóng dấu, là tù khổ sai?”
- Vì ông là tù khổ sai đấy chứ. -
“Ông ấy ạ?” - “Ta chứ ai! cháu gái nhé!
Ta đã tóm một người Đức tên Phogel
Khristian Khristianuwch luôn
80. Rồi chôn sống hắn ta thật sự… -
“Thôi đủ rồi! Ông cứ đùa, ông ạ!”
- Không, ông không đùa nhé. Cháu nghe đây! -
Và ông kế cho tôi biết chuyện này.
- Ở cái thuở ngày xưa, lâu thật
Gia đình ta cũng dòng quý tộc,
Ở đây, ngày đó chưa có địa chủ đâu,
Quản lý người Đức mới có sau
Lúc đó, chúng ta chưa hề biết,
Chưa có chế độ thu tô gì hết,
90. Chúng ta chưa từng phải nộp tô,
Mà lúc đó toà xét xử hồ đồ
Bắt ta đi tù ba năm đấy chứ. -
“Thưa ông Xaveliushka, sao lại thế?”
- À ngày xưa ấy thật là may
Cái thời sao tuyệt vời thay.
Không phải tự nhiên có ngay câu tục ngữ,
Nơi chúng ta đang chiếm giữ
Ma quỷ mất ba năm mới kiếm ra.
Chung quanh là rừng rậm bao la,
100. Khắp nơi chỉ thấy toàn đầm lầy lội.
Không ngựa nào lần ra nơi ta nổi,
Không ai đi bộ mò tới được chỗ ta!
Chủ đất của chúng ta là Shalashnikôp mà
Lần theo những nẻo đường của muông thú
Đem theo quân đi cùng, một quân nhân thực sự -
Cũng thử tìm cách đến chỗ ta,
Mùa đông, đành quay đầu rút lui ra!
Cảnh sát phủ cũng tìm theo thứ tự
Mất cả năm mà đành thua đấy chứ
110. Ôi cái thời mới huy hoàng!
Còn bây giờ, ông chủ ở sát sườn,
Có đường có nẻo mau chân biến…
Hừm! Quỷ tha ma lôi cho đi hết!…
Chúng ta luôn có mối lo lâu dài
Là gấu đàn… Mà với gấu thì
Chúng ta xử lí dễ dàng được hết.
Chỉ cẩn dao găm và cây giáo nhọn hoắt
Chính ta còn đáng sợ hơn tuần lộc nhiều
Trên những lối đi được bảo vệ đủ điều
120. Ta đang bước: “Rừng của tôi!” - Ta kêu lớn.
Chỉ một lần, ta run lên phát ớn
Đấy là khi ta đang bước trong rừng
Gặp gấu đang ngủ, bất thình lình.
Và ta chẳng hề bỏ chạy,
Mà đâm ngọn giáo xuyên thân gấu đấy,
Rồi xoay xoay gấu như lò quay
Đảo gà con trên lửa đều tay
Sau một giờ, gấu không sống nổi!
Lưng ta lúc đó nghe khục đau nhói,
130. Và bây giờ, thỉnh thoảng nhức nhối đau,
Do khi xưa, ta còn trẻ hơn sao,
Còn lúc về già, lưng ta còng xuống.
Vậy có phải, Matrionushka, cháu thấy,
Ta giống cần múc nước giếng khơi? -
“Ông đã bắt đầu, hãy kể nốt thôi!
Thì đấy, sống rồi - không hề đau khổ
Đầu có nhớ, tiếp sau là gì nhỉ?”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.