Thơ » Nga » Nikolai Nekrasov » Ai là người hạnh phúc ở nước Nga » Phần 1 » Chương 2: Hội chợ làng quê
Đăng bởi Tung Cuong vào 18/04/2025 05:49, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 18/04/2025 07:51
День жаркий.
Под березками
30. Крестьяне пробираются,
Гуторят меж собой:
«Идем одной деревнею,
Идем другой — пустехонько!
А день сегодня праздничный,
Куда пропал народ?..»
Идут селом — на улице
Одни ребята малые,
В домах — старухи старые,
А то и вовсе заперты
40. Калитки на замок.
Замок — собачка верная:
Не лает, не кусается
А не пускает в дом!
Прошли село, увидели
В зеленой раме зеркало:
С краями полный пруд.
Над прудом реют ласточки;
Какие — то комарики,
Проворные и тощие,
50. Вприпрыжку, словно посуху,
Гуляют по воде.
По берегам, в ракитнике,
Коростели скрипят.
На длинном, шатком плотике
С вальком поповна толстая
Стоит, как стог подщипанный,
Подтыкавши подол.
На этом же на плотике
Спит уточка с утятами...
60. Чу! лошадиный храп!
Крестьяне разом глянули
И над водой увидели
Две головы: мужицкую.
Курчавую и смуглую,
С серьгой (мигало солнышко
На белой той серьге),
Другую — лошадиную
С веревкой сажен в пять.
Мужик берет веревку в рот,
70. Мужик плывет — и конь плывет,
Мужик заржал — и конь заржал
Плывут, орут! Под бабою,
Под малыми утятами
Плот ходит ходенем.
Догнал коня — за холку хвать!
Вскочил и на луг выехал
Детина: тело белое,
А шея как смола;
Вода ручьями катится
80. С коня и с седока.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 18/04/2025 05:49
Đã sửa 3 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 17/10/2025 06:14
Trời nóng ấm, bạch dương trùm bóng mát
30. Nhóm nông dân len lỏi tránh cây đi qua,
Họ tán nhăng tán cuội kề cà:
“Ta đi hết làng này qua làng khác,
Đâu cũng thấy cảnh vắng tanh vắng ngắt!
Ngày hôm nay ngày lễ hội rõ ràng,
Mà sao không gặp ai, người đâu hết trong làng?…”
Đi qua thôn, đi qua đường cái
Chỉ thấy độc trẻ con chạy qua, chạy lại,
Trong nhà còn lại rặt bà già,
Với lại đều khoá cửa ngõ mọi nhà
40. Cửa phên giậu cũng dùng ổ khoá cả.
Ổ khoá là chó mà người tin quá:
Không sủa suông, chẳng cắn bậy bao giờ
Mà không cho người lạ vào nhà!
Nhóm đi qua làng và nhìn thấy
Khung màu xanh ôm tấm gương chiếu vậy:
Là mặt ao đầy nước chảy tràn ra.
Trên mặt ao nhạn chao lượn là là;
Muỗi dồn lại như mây dày kín đặc,
Chúng nhanh nhẹn, gày xơ gày xác,
50. Chân nhảy nhảy, như trên đất nền khô.
Đang di chuyển trên mặt nước tự do.
Dọc theo bờ, trong bóng cây dương liễu,
Thấy chim cuốc kêu lên yêu yếu.
Trên chiếc bè dài, sàn dễ trượt trơn
Con gái cha cố to béo cầm bàn giặt bên hông,
Đứng như đồng rơm đã rút đi một ít,
Tay giữ vạt áo gắn vào người dính thít.
Cũng ở ngay trên chiếc bè này
Vịt mẹ cùng vịt con ngủ cả bày…
60. Kì lạ nghe phì phì tiếng ngựa
Nhóm mugich đồng loạt nhìn thấy được
Ngay trên mặt nước rất gần
Thấy hai đầu: một đầu người nông dân.
Da mặt ngăm ngăm, tóc xoăn tít,
Có đeo khuyên tai (ánh mặt trời lấp lánh
Trên chiếc khuyên tai màu trắng bạc kia),
Cái đầu thứ hai là đầu ngựa không sai
Có sợi dây dài độ năm sa gien tất cả.
Người mugich ngậm đầu dây trong mồm đã,
70. Người này bơi và ngựa bơi cùng,
Người mugich hét lên và ngựa cũng hí liền,
Họ vừa hét vừa bơi! Dưới bóng người phụ nữ,
Dưới bóng đàn vịt con lũn cũn
Chiếc bè chầm chậm tự trôi.
Anh đuổi kịp ngựa, bám được vai ngựa rồi!
Nhảy ra khỏi nước và lao vào đồng cỏ,
Là người trẻ tấm thân trắng rõ,
Da trên cổ để lộ đen thui;
Nước chảy ròng ròng như suối trôi
80. Từ thân ngựa và thân người rơi xuống.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.