Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn
11 bài trả lời: 10 bản dịch, 1 thảo luận
3 người thích
Từ khoá: thanh minh (31)
Đăng bởi Vanachi vào 20/02/2006 19:14, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 10/06/2014 16:05

清明

一從淪洛他鄉去,
屈指清明幾度過。
千里墳塋違拜掃,
十年親舊盡消磨。
乍晴天氣模稜雨,
過半春光廝句花。
聊把一杯還自彊,
莫教日日苦思家。

 

Thanh minh

Nhất tòng luân lạc tha hương khứ,
Khuất chỉ thanh minh kỷ độ qua.
Thiên lý phần doanh vi bái tảo,
Thập niên thân cựu tẫn tiêu ma.
Sạ tình thiên khí mô lăng vũ,
Quá bán xuân quang tê cú hoa.
Liêu bả nhất bôi hoàn tự cuỡng,
Mạc giao nhật nhật khổ tư gia.

 

Dịch nghĩa

Từ khi lưu lạc quê người đến nay,
Bấm đốt ngón tay tính ra tiết thanh minh đã mấy lần rồi.
Xa nhà nghìn dặm không săn sóc phần mộ tổ tiên được,
Mười năm qua bà con thân thích đã tiêu tán hết.
Tạnh cơn mưa mây, trời chợt sáng,
Hoa đồ mi đã quá nửa chừng xuân.
Hãy cầm lấy chén rượu mà gượng uống,
Ðừng để ngày ngày phải khổ vì nỗi nhớ nhà.


Tiết thanh minh vào tháng ba âm lịch, dân chúng thường đi tảo mộ. Truyện Kiều: “Thanh minh trong tiết tháng ba, Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh.”

Nguồn: Nguyễn Trãi toàn tập, NXB Khoa học Xã hội, 1976

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 2 trang (11 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Bản dịch của Ngô Văn Phú

Tha hương đất khách từ lưu lạc,
Bấm đốt thanh minh đã mấy lần.
Muôn dặm mộ phần khôn viếng lễ,
Mười năm thân thích cứ vơi dần.
Mưa rào đổ tạnh, đang vào tiết,
Hoa đẹp đơm bông, quá nửa xuân.
Gượng chén tay nâng khoây khỏa chút,
Nỗi nhà nỗi khổ liệu xua tan.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Ðắc Thọ

Từ ngày lưu lạc rời quê cũ,
Bấm đốt thanh minh mấy lượt qua.
Ngàn dặm mộ phần đều khói lạnh,
Mười năm thân hữu thảy tiêu ma.
Trời quang mây tạnh khi bừng nắng,
Xuân vãn đồ mi đã trổ hoa.
Luống những ngập ngừng nâng chén rượu,
Cho vơi nỗi khổ nhớ quê nhà.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hạt Cát

Quê người từ buổi thân trôi dạt,
Thấm thoát thanh minh mấy đốt tay.
Ngàn dặm mộ phần đành thiếu lễ,
Mười năm người cũ chẳng còn ai.
Mưa mây tạnh dứt trời bừng sáng,
Xuân sắc lưng chừng hoa vội phai.
Chén rượu trên tay cầm gắng gượng,
Mà nguôi nỗi nhớ khổ ngày ngày.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Cao Phan

Kể từ đất khách ta lưu lạc
Đã trải Thanh Minh mấy độ rồi
Nghìn dặm mộ phần không viếng được
Mười năm thân thích tận tàn thôi
Giữa chừng mưa giảm, trời thêm thoáng
Quá nửa xuân tàn, hoa kém tươi
Chén rượu giờ nâng, môi gắng gượng
Cố hương mong nhẹ mối quan hoài.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của nhóm Đào Duy Anh

Luân lạc từ khi ra đất khách,
Thanh minh tính đã trải bao hồi.
Mả mồ nghìn dặm khôn thăm viếng,
Thân cựu mười năm thảy rụng rơi.
Chợt tạnh mưa rào đương tiết dấy,
Nở hoa tê cú nửa xuân rồi.
Khuây nâng một chén còn nên gượng,
Đừng để nhớ nhà khổ chẳng thôi.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của nguyenvandungvicar

Từ ngày đất khách bước trầm luân
Bấm đốt thanh minh đã mấy lần
Nghìn dặm mộ xa không lễ sửa
Mười năm thân thích cũ vơi dần
Chợt mưa chợt nắng tiết trời lạ
Hoa bớt thắm tươi quá nửa xuân
Chén rượu ngập ngừng môi gượng nhắp
Nhớ nhà đừng để khổ tâm thân.


Chữ “khứ” 去 trong câu 1 bị thất vần. Âm Hán Việt chữ 去 này còn đọc là “khu”, dùng như chữ “khu” có nghĩa là bôn ba, bôn tẩu, rong ruổi. Nếu đọc là khu thì bài thơ mới đúng âm luật và niêm luật.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

聊:Chữ này là "liêu". Đề nghị ad xem lại.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Kể từ lưu lạc quê người
Tiết thanh minh trải qua rồi mấy năm
Mộ phần ngàn dặm khó thăm
Mười năm thân thích não nùng còn ai
Trời quang lất phất mưa rơi
Mùa xuân già nửa hoa tươi kém màu
Gượng buồn chén rượu nhấp môi
Lòng quê vương vấn cũng đôi ba phần

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Khương Hữu Dụng

Từ độ quê người lưu lạc bước,
Thanh minh bấm đốt đã bao kỳ!
Mả mồ ngàn dặm không thăm tới,
Thân cựu mười năm thảy mất đi.
Chợt tạnh mưa rào là nắng hé,
Nửa tàn xuân sắc nở đồ mi.
Hãy nên mượn chén mà vui gượng,
Chớ để ngày ngày khổ nhớ quê.


Nguồn: Tuyển tập Khương Hữu Dụng (Phần thơ dịch), NXB Văn học, 2007
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Bùi Hạnh Cẩn

Những từ luân lạc chốn làng xa,
Bấm đốt thanh minh mấy dạo qua.
Nghìn dặm mộ phần lơi cúng bái,
Mười năm thân thuộc thảy tiêu ma.
Mưa rào chợt tạnh trời đang tiết,
Tê cú hoa bừng xuân nửa già.
Tạm chuốc một ly đành tự gượng,
Sớm hôm đừng để khổ mong nhà.


Nguồn: Thăng Long thi văn tuyển, Bùi Hạnh Cẩn dịch, NXB Văn học, 2010
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời

Trang trong tổng số 2 trang (11 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối