Phan công Đình Phùng vãn từ

Vạn lý ai già bất khả văn,
Lục long thiên ngoại cách yên phân.
Binh qua chấp nghĩa phù tông quốc,
Bào hốt lâm nguy bái thánh quân.
Lang miếu cựu truyền chân ngự sử,
Giang hồ kim khấp cố tương quân.
Tha niên tái kiến trung nguyên định,
Hãn tặc Thường Sơn hữu đại huân.

 

Dịch nghĩa

Tiếng kèn ai oán suốt muôn dặm không thể nghe được,
Sáu rồng ở ngoài trời, khói mây mù mịt.
Giữ trọn nghĩa, dùng can qua phò Tổ quốc,
Lúc sắp mất, mang áo mũ lạy quân vương.
Nơi triều đình, xưa đã nổi tiếng quan ngự sử chân chính,
Chốn giang hồ, nay còn thương tiếc vị tướng quân quá cố.
Sau này khi lại thấy đất trung nguyên bình định,
Việc chống giặc vẫn ghi công lớn của ông như Thường Sơn trước kia.


Phan Đình Phùng quê Hà Tĩnh. Năm Ất Dậu Hàm Nghi nguyên niên (1885), ông quản suất các đạo binh Cần vương, chống nhua với giặc hơn mười năm. Quân thua, ông rút vào núi, bị bệnh nặng, lúc sắp chết, bảo lấy áo mũ, ngoảnh về kinh đô, lạy năm lạy rồi mất.

Nguồn:
1. Xứ Đoài thơ, Quỹ Hỗ trợ Văn chương & Cuộc sống biên soạn, NXB Hội nhà văn, 2012
2. Thái Bạch, Thi văn quốc cấm thời thuộc Pháp, NXB Khai Trí, 1968

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Thước

Muôn dặm kèn buồn tiếng vẳng đưa,
Ngoài trời xe ngựa khói mây mờ.
Binh qua vị nghĩa lo phò nước,
Bào hốt lâm nguy ngoảnh lạy vua.
Lang miếu trước khen đài gián giỏi,
Giang hồ nay khóc tướng quân xưa.
Trung nguyên sẽ thấy ngày bình định,
Chống giặc ghi công lúc bấy giờ.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đồng Thành

Kèn nghe ai oán vẳng đưa,
Ngoài trời sáu ngựa khói thưa mây mù.
Can qua trọn nghĩa dân phò,
Lúc nguy bào hốt cúi người lạy vua.
Triều đình khen ngự sử xưa,
Giang hồ nay tiếc tướng xưa nước nhà.
Trung nguyên thấy lại ngày qua,
Ghi công chống giặc như là Thường Sơn.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Cử Tạ

Tiếng kèn ai oán vẳng ngàn xa,
Mờ mịt trời mây dặm hải hà.
Gươm giáo tô màu cờ biển cũ;
Cân đại nặng gánh nước non nhà.
Vang danh Ngự sử nơi triều trước;
Xót cảnh tướng quân giọt lệ nhoà.
Ngày khác trung nguyên về một mối;
Công đầu giết giặc chẳng ai qua.


Nguồn: Thái Bạch, Thi văn quốc cấm thời thuộc Pháp, NXB Khai Trí, 1968
tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời