Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Cẩm tú hồ sơn vi địa chủ[1],
Hỏi còn ai hơn chú Phan Long.
Có ca cơ, có thi hữu, có ngọc địch, có quỳnh tương,
Sông Hãn[2] có, sông Hương[3] mình chẳng có.
Chắp cánh những mong ra tới đó,
Dừng chèo xin hãy đợi chờ đây.
Khúc tỳ bà hãy cứ lên dây,
Câu “Bạch tuyết[4]” gây thêm mùi xướng hoạ.
Ngã tối liên khanh, khanh ái ngã[5],
Dệt tờ mây nong nả đứng ngồi trông.
Thấu tình Thúc Giạ[6] hay không.


Chú thích:
[1]
Chữ Hán: 錦繡湖山為地主. Nghĩa: Làm chủ chỗ núi hồ gấm vóc.
[2]
Sông Hãn ở tỉnh Quảng Trị, quê của ông Phan Kính Chủ.
[3]
Sông Hương ở Huế, quê tác giả.
[5]
Chữ Hán: 我最憐卿,卿愛我. Nghĩa: Ta rất quý ông, ông cũng mến ta.
[6]
Tên hiệu của tác giả.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]