送孟十二倉曹赴東京選

君行別老親,
此去苦家貧。
藻鏡留連客,
江山憔悴人。
秋風楚竹冷,
夜雪鞏梅春。
朝夕高堂念,
應宜彩服新。

 

Tống Mạnh thập nhị thương tào phó Đông Kinh tuyển

Quân hành biệt lão thân,
Thử khứ khổ gia bần.
Tảo kính lưu liên khách,
Giang san tiều tuỵ nhân.
Thu phong Sở trúc lãnh,
Dạ tuyết Củng mai xuân.
Triêu tịch cao đường niệm,
Ưng nghi thải phục tân.

 

Dịch nghĩa

Bác ra đi là xa cách cha mẹ,
Ra đi lần này thấy đau khổ vì cảnh nhà nghèo.
Người khách được chọn rất lưỡng lự khi ra đi,
Non sông thấy con người phờ phạc.
Gió thu thổi làm cho trúc vùng Sở lạnh,
Tuyết ban đêm làm mai vùng Củng tươi.
Sáng, chiều ở nhà cha mẹ cứ tưởng nhớ,
Muốn con xứng với bộ áo sặc sỡ mới.


(Năm 767)

Lời tự: "Thái Tông thì, dĩ tuế hạn, cốc quý, đông nhân tuyển giả tập Lạc Xuyên, vị chi đông tuyển" 太宗時,以歲旱穀貴,東人選者集,謂之東選 (Thời vua Thái Tông, vì năm hạn hán, gạo đắt, những ứng viên miền đông nhân tập trung ở
Lạc Xuyên, gọi là đông tuyển).

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Doanh

Bác đi, xa mẹ cha,
Chuyến này, khổ nhà đói.
Người đi những tần ngần,
Non sông, người bối rối.
Trúc Sở lạnh, gió thu,
Mai Củng tươi, tuyết tối.
Sớm chiều song thân cầu,
Con cần áo hoa mới.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Thân bác ra đi xa mẹ cha,
Lần này đau khổ cảnh nghèo nhà.
Người đi lưỡng lự ngay khi chọn,
Sông núi phạc phờ người thấy ra.
Gió thổi trúc thu vùng Sở lạnh,
Tuyết đêm làm tươi Củng mai hoa.
Sáng chiều tưởng nhớ nhà cha mẹ,
Muốn xứng với con bộ áo loà.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phan Ngọc

Anh đi từ biệt mẹ già,
Lần này cực khổ, trong nhà xác xơ.
Khách lận đận mãi chờ tuyển lựa,
Núi sông còn hành hạ thân tàn.
Thu về, trúc Sở lạnh dồn,
Lạc Dương mai nở tuyết tràn vào xuân.
Sáng chiều lo lắng mẫu thân,
Mong về, mũ áo có phần xênh xang.


Nguồn: Phan Ngọc, Đỗ Phủ - Nhà thơ thánh với hơn một ngàn bài thơ, NXB Văn hoá thông tin, 2001
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Ông đi cha mẹ già xa cách
Đi lần này gia thất đói nghèo
Khách đi lưỡng lự trăm chiều
Núi sông cách trở khiến tiều tuỵ thân
Gió thu thổi lạnh căm tre Sở
Tuyết ban đêm vùng Củng mai xuân
Sáng chiều cha mẹ cấu xin
Con về mới mẻ xênh xang áo quần.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời