Bình luận nhanh 15

Thiên Phong16/01/2026 10:55
Trường giang trong bài này mà dịch là sông Trường Sang thì bó tay với mấy ông dịch. Mấy ông dịch Trường Giang là sông thì tìm thử xem Lạc Mộc nó nằm ở đâu cái
Cơm Nguội28/09/2023 13:55
Gió táp trời cao vượn hú buồn, Bến trong cát trắng chim về luôn. Vô vàn xào xạc cây trút lá, Cuồn cuộn về đâu mãi sông dài. Thu buồn vạn dặm thân làm khách, Trăm năm lắm bệnh gắng lầu cao. Gian nan khổ hận sương mờ tóc, Lảo đảo mà còn chén đục sao?
Đình Diệm27/09/2022 20:07
HTM CẢM DỊCH Thanh trời vượn hú vọng đầu non Cát trắng bờ xa cánh nhạn vờn Xao xác lá bay rừng thu rụng Rã ròng sóng cuộn nước sông tuôn Sầu thu vạn dặm lòng người mỏi Phiền bệnh bao niên dạ khách mòn Khốn…
Tùng Đỗ13/09/2021 15:48
Gió rít trời cao vượn tiếng sầu Chim sa bến cát biết về đâu Xào xào lá rụng nào ai thấu Xối xả dòng trôi chẳng rõ đầu Vạn dặm đường xa nơi phận khách Trăm năm bệnh cũ chốn cao lầu Gian nan khổ hạnh bạc phơ tóc Yếu mệnh đành dừng chén rượu sâu.
Hung Trandang07/06/2021 08:52
LÊN CAO * ĐỖ PHỦ Trời cao ,gió mạnh ,vượn hú buồn Nước trong ,cát trắng ,chim lượn vòng Cây rung lá rụng vô vàn Sông dài sóng cuộn chảy tràn tít xa . Nhà cũng cách tít xa vạn dặm Đời già lắm bệnh…
Hung Trandang27/05/2021 17:59
LÊN CAO Đỗ Phủ . Gió tung Trời , vượn hú buồn Nước xanh cát trắng chim bay vòng vòng Rừng cây trút lá xuống sông Sông thì vô cảm không ngừng trôi xa Một thân đất khách không nhà Đời dài lắm bệnh cao…
Camilla Phuong Nguyen18/03/2021 17:44
Tập tành tự học tiếng Trung. Mình cũng thích bài này nên cũng xin góp 2 bài thơ mới vừa dịch xong. Xin chỉ giáo. ĐĂNG CAO (tự dịch) (Thể thơ Thất ngôn Bát cú, chắc không theo Đường luật đâu :D ) Gió…
Nguyễn Công Tuấn02/10/2020 15:56
Dịch thơ của Đỗ Phủ Bài ĐĂNG CAO Nguyên văn: Phong cấp thiên cao ,viễn khiếu ai, Chư thanh ,sa bạch điểu phi hồi. Vô biên lạc mộc tiêu tiêu há, Bất tận trường giang cổn cổn lai. Vạn lý bi thu thường…
Tu Nguyen21/07/2020 15:42
Gió lộng trời cao vượn tỉ tê Bãi xanh cát trắng chim bay về Lá cây không ngớt ào ào rụng Vô tận sông dài chảy cuộn ghê Vạn lý nơi xa làm khách mãi Tuổi già nhiều bệnh một mình…
Tu Nguyen21/07/2020 15:39
Trời cao gió giật vượn kêu Vũng trong, cát trắng chim về tổ ngơi Lá cây không ngớt rụng rơi Sông dài cuồn cuộn cuối trời xa xa Cảm thu muôn dặm xa nhà Năm nào cũng bệnh, mình ta lên đài Khó khăn, khổ não…

登高

風急天高猿嘯哀,
渚清沙白鳥飛回。
無邊落木蕭蕭下,
不盡長江滾滾來。
萬里悲秋常作客,
百年多病獨登臺。
艱難苦恨繁霜鬢,
潦倒新停濁酒杯。

 

Đăng cao

Phong cấp, thiên cao, viên khiếu ai,
Chử thanh, sa bạch, điểu phi hồi.
Vô biên lạc mộc tiêu tiêu há,
Bất tận trường giang cổn cổn lai.
Vạn lý bi thu thường tác khách,
Bách niên đa bệnh độc đăng đài.
Gian nan khổ hận phồn sương mấn,
Lạo đảo tân đình trọc tửu bôi.

 

Dịch nghĩa

Gió thổi gấp, trời cao, vượn kêu buồn,
Bến nước trong, cát trắng, chim bay lượn vòng.
Vô vàn lá xào xạc rụng xuống,
Dòng sông dài cuồn cuộn chảy vô tận.
Xa nhà vạn dặm, vẻ thu hiu hắt, mãi vẫn làm khách xứ người,
Cuộc đời lắm bệnh, một mình lên đài cao.
Gian nan, khổ hận, tóc mai dày nhuốm màu sương gió,
Thân già ốm yếu nên mới phải thôi cạn chén rượu đục.


Bài thơ này tác giả làm dịp tiết trùng dương năm Đại Lịch thứ 2 (767) khi ở Quỳ Châu, chỉ trước khi qua đời khoảng 3 năm. Theo phong tục của người thời đó, đến ngày trùng dương thường lên cao uống rượu. Bài thơ thông qua miêu tả cảnh sắc mùa thu lúc lên cao, diễn tả tâm trạng buồn đau lúc già bệnh mà thân phiêu bạc xa quê đã lâu ngày.

Bài thơ này được sử dụng làm bài đọc thêm trong chương trình SGK Văn học 10 giai đoạn 1990-2006.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 5 trang (41 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Đông Phong

Trời cao gió rít vượn kêu buồn
Cát trắng, bến trong, chim lượn vòng
Cây đổ vô vàn thêm vắng lặng
Sông dài chảy mãi cuộn xuôi dòng
Thu buồn vạn dặm thường làm khách
Nhiều bệnh trăm năm lẻ bước trông
Khổ hận gian nan phơ tóc bạc
Lên đài loạng choạng chén vừa ngừng.


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Đông Phong

Trời cao, gió rít, vượn than
Bến trong, cát trắng, chim đàn lượn quanh
Thê lương lá rụng vô vàn
Sông dài cuồn cuộn chảy tràn không ngơi
Thu buồn xa cách nghìn khơi
Trăm năm nhiều bệnh lên đài một thân
Khổ đau hận tóc bạc ngần
Bước chân lảo đảo chén tràn đành ngưng.


14.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Anh Nguyên

Vượn kêu, gió lộng trời cao,
Bến trong, cát trắng, lao xao chim về.
Bao nhiêu lá rụng ê chề,
Trường giang chẳng tận, tràn trề nước tuôn.
Thu sầu, vạn dặm khách buồn,
Lên đài, nhiều bệnh, lại luôn thân già.
Gian nan tóc đã sương pha,
Tân Đình rượu đục, nốc, ta say mèm!...


14.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Doanh

Gió hú trời cao vượn thất thanh,
Bãi trong, cát trắng chim liệng quanh.
Rào rào lá rụng, rừng thăm thẳm,
Hun hút sông dài, nước cuốn nhanh.
Vạn dặm hơi thu, đau kiếp khách,
Trăm năm đài vọng, bệnh riêng mình!
Gian nan khổ hận đầu đâm bạc,
Bệnh tật cho nên rượu phải đình!


tửu tận tình do tại
14.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Doanh

Trời cao, gió lộng, vượn kêu,
Bãi trong, cát trắng, chim diều lượn chơi!
Lá rơi rụng tít mù khơi,
Sông dài hút mắt, nước thời dâng cao.
Nơi xa, kiếp khách thu sầu,
Trăm năm lắm bệnh, lên cao một mình.
Tóc sương nhuộm thắm thế tình,
Rề rề ma bệnh chén quỳnh phải ngưng!


tửu tận tình do tại
14.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Trời cao gió thốc vượn kêu sầu
Cát trắng dòng trong lượn cánh âu
Bát ngát ngàn cây xao xác rụng
Mênh mang sóng nước nước lạnh lùng trôi
Thu buồn muôn dặm đau lòng khách
Trăm bệnh đài cao não dạ nhười
Khổ hận gian nan đầu bạc tóc
Bệnh nhiêu rượu đục phải kiêng thôi


11.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nhất Nguyên

Gió giật trời cao thê lương vượn hú
Bến nước trong xanh cát trắng chim về
Xào xạc lá rơi liên miên bất tận
Nước Trường Giang cuồn cuộn mãi không thôi
Tiết thu buồn tình lữ khách đầy vơi
Trăm năn lắm bệnh lẻ loi lên đài
Gian nan khổ hận sương pha tóc
Điên đảo khốn cùng rượu mới ngưng.


Nhất Nguyên
15.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Trời cao gió giật vượn kêu
Vũng trong, cát trắng chim về tổ ngơi
Lá cây không ngớt rụng rơi
Sông dài cuồn cuộn cuối trời xa xa
Cảm thu muôn dặm xa nhà
Năm nào cũng bệnh, mình ta lên đài
Khó khăn, khổ não tóc phai
Buông chung rượu đục khi say khướt mèm.


15.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Đức Phổ

Gió rít trời cao vượn khóc la
Bến trong cát trắng điểu về nhà
Ào ào lá đổ mờ rừng thẳm
Cuồn cuộn sông trườn tít nẻo xa
Ngàn dặm sầu u miền đất khách
Một mình bệnh tật chốn lầu ma
Gian truân tóc đổi sang màu tuyết
Chén rượu nhạt mùi cũng bỏ ta!


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đất Văn Lang

Vượn khóc trời cao gió giật hồi
Bến trong cát trắng nhạn về rồi
Vô vàn lá lạc ào ào rụng
Bất tận sông dài cuộn cuộn trôi
Xứ lạ thu buồn ngàn dặm khách
Đài cao già bệnh một thân côi
Gian truân khổ hận đầu thêm bạc
Thất chí rượu buồn chẳng nuốt trôi


Đất Văn Lang
Chưa có đánh giá nào
Trả lời

Trang trong tổng số 5 trang (41 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ›Trang sau »Trang cuối