Bình luận nhanh 8

Ngô Khắc Bảo14/02/2025 11:05
Trăng sáng biển khơi Soi tỏ bầu trời Đêm buồn xa cách Nỗi nhờ dài canh Tắt đèn vọng nguyệt Sương ướt áo manh Gói trăng khó giữ Mộng tiếc hồn mai
Tuyết Nhi25/01/2024 08:44
Hải thượng sinh minh nguyệt Thiên nhai cộng thử thì Tình nhân oán dao dạ Cánh tịch khởi tương tư Quốc sắc thiên hương Há kém lan Sống nơi lầu các ngại mưa ngàn Khoe sắc son nữ màu tươi đỏ Danh vọng chúa…
Cơm Nguội08/10/2023 11:22
Trăng trong lên từ biển, Sáng luôn cả góc trời. Đêm xa tình nhân oán, Suốt đêm dài nhớ thương. Vạch áo biết sương ướt. Tắt nến yêu ánh trăng Khó lòng vốc tặng nhau, Ngủ mộng may gặp được. 8/10/2023- Nguyễn Đức Tiến.
Xuân Lộc30/08/2023 22:18
Bản dịch của Xuân Lộc NGẮM TRĂNG NHỚ NGƯỜI XA Trăng lên mặt biển khơi Cùng ngắm trăng bên trời Giận bởi đêm dài quá Để thương nhớ chẳng vơi Tắt đèn ngắm ánh nguyệt Khoác áo thấy sương rơi Chẳng thể vốc trăng tặng May ra mơ gặp người!
Tu Nguyen19/08/2020 09:39
Vầng trăng sáng vừa lên trên biển Chiếu soi chung khắp bến khắp bờ Người tình oán hận trông chờ Suốt đêm thương nhớ, tương tư rất nhiều Tắt nến đi vì yêu trăng sáng Khoác áo vào…
Tu Nguyen19/08/2020 09:38
Trăng sáng mọc trên biển Soi chung khắp cả trời Người tình buồn oán biệt Đêm trường nhớ khôn nguôi Tắt nến vì yêu ánh Áo choàng biết sương rơi Khó lòng vốc ánh sáng Đi ngủ may gặp người.
Nguyễn Quê31/07/2019 21:13
Trăng trên biển đã mọc rồi Dần lan tới tận chân trời soi chung Người khơi động nỗi tình buồn Suốt đêm vắng lặng canh trường nhớ nhau Tắt đèn, sáng đủ cao sâu Khoác vào chiếc áo ướt nhàu hơi sương Khôn…
The Ky Tran10/05/2018 16:45
Bản dịch của TRẦN THẾ KỶ Trăng từ dưới biển trăng lên Ánh vàng soi sáng khắp miền gần xa Đêm buông, tình não lòng ta Canh dài thương nhớ người hoa muôn trùng Tắt đèn trăng sáng mênh mông Áo choàng đêm…

望月懷遠

海上生明月,
天涯共此時。
情人怨遙夜,
竟夕起相思。
滅燭憐光滿,
披衣覺露滋。
不堪盈手贈,
還寢夢佳期。

 

Vọng nguyệt hoài viễn

Hải thượng sinh minh nguyệt,
Thiên nhai cộng thử thì.
Tình nhân oán dao dạ,
Cánh tịch khởi tương ti.
Diệt chúc liên quang mãn,
Phi y giác lộ ti.
Bất kham doanh thủ tặng,
Hoàn tẩm mộng giai kỳ.

 

Dịch nghĩa

Trăng sáng mọc trên biển,
Lúc này soi chung cả chân trời.
Người có tình buồn oán đêm xa cách,
Suốt đêm trường thương nhớ nhau.
Tắt nến đi vì yêu ánh sáng chan hoà,
Khoác áo vào mới biết sương móc thấm ướt.
Khó lòng lấy tay vốc ánh sáng để tặng nhau được,
Ngủ đi may được gặp nhau trong giấc mơ.


Trương Cửu Linh từng giữ chức tể tướng dưới đời Đường Huyền Tông. Do bị Lý Lâm Phủ gièm pha, ông bị bãi chức tể tướng vào năm Khai Nguyên thứ 24 (736), sau đó bị giáng làm trưởng sử Kinh Châu. Bài thơ thường được cho là sáng tác trong thời gian ông rời kinh đô, sống xa quê và xa những người thân thiết. Vì vậy, nỗi nhớ người trong bài còn thấp thoáng tâm trạng cô độc và buồn đau của một vị đại thần bị đẩy ra khỏi trung tâm chính trị.

Hai câu đầu mở ra một không gian vô cùng rộng lớn: vầng trăng sáng mọc lên trên biển, những người ở tận chân trời tuy xa cách vẫn cùng nhìn thấy trăng trong một thời khắc. Vầng trăng nhờ đó trở thành sợi dây nối liền những tâm hồn bị ngăn cách bởi khoảng cách địa lý. Câu “Hải thượng sinh minh nguyệt, Thiên nhai cộng thử thời” về sau trở thành một trong những câu thơ viết về trăng và nỗi nhớ nổi tiếng nhất của thơ Đường. Hai câu tiếp chuyển từ cảnh vật bên ngoài vào thế giới nội tâm. Chính vì có tình cảm sâu nặng nên người đang nhớ thương lại oán đêm quá dài, nỗi tương tư khiến người ấy thao thức suốt đêm. Cái “oán” ở đây không phải sự trách móc dữ dội mà là tâm trạng mong đêm chóng qua, mong khoảng cách sớm được xoá bỏ để có thể gặp lại người phương xa. Đến hai câu luận, nỗi nhớ được thể hiện qua những hành động cụ thể. Nhà thơ tắt nến để thưởng thức ánh trăng tràn đầy, rồi khoác áo bước ra ngoài và cảm thấy sương đêm ngày càng thấm lạnh. Ông muốn gần gũi hơn với ánh trăng vì đó cũng là ánh sáng mà người ở phương xa đang nhìn thấy, nhưng càng ngắm trăng, ông lại càng ý thức rõ hơn về sự cô độc và khoảng cách. Hai câu cuối đẩy cảm xúc đến chỗ sâu nhất. Ánh trăng tuy đẹp nhưng không thể gom đầy hai tay để gửi tặng người mình nhớ. Khi không thể gửi trăng và cũng chưa thể gặp nhau trong hiện thực, nhà thơ chỉ còn cách trở vào phòng, mong tìm thấy cuộc sum họp trong giấc mộng. Bài thơ kết thúc bằng ước vọng đoàn viên dịu dàng mà buồn bã.

Bài thơ có kết cấu chặt chẽ, vận động tự nhiên từ cảnh đến tình, từ không gian rộng lớn đến những hành động gần gũi của con người. Vầng trăng xuyên suốt toàn bài: lúc đầu là cảnh tượng của đất trời, tiếp đó trở thành vật kết nối hai người, rồi hoá thành món quà không thể trao gửi. Ngôn ngữ giản dị, trong sáng, không tô vẽ cầu kỳ nhưng ý cảnh rộng lớn, tình cảm sâu xa. Phong cách thanh nhã và hàm súc ấy là một đặc điểm tiêu biểu trong thơ Trương Cửu Linh.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 2 trang (20 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Hữu Bông

Vầng trăng mọc ở biển khơi,
Cùng chung một lúc góc trời soi chung.
Đêm xa ai đó sầu mong,
Thâu canh ai nhớ, mơ mòng nhớ ai?
Tắt đèn yêu bóng nga soi,
Khoác lên chiếc áo đượm mùi sương pha.
Khôn đem ánh sáng cho mà,
Ngủ đi trong mộng hoạ là gặp nhau.


Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
44.75
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Trọng Kim

Vầng trăng mọc ở bể khơi,
Cùng trong một lúc, góc trời soi chung.
Đêm xa ai đó sầu mong,
Suốt đêm gợi mãi tấm lòng tương tư.
Tắt đèn tiếc sáng ngẩn ngơ,
Khoác bào mới biết sương sa đã nhiều.
Tặng ai tay bốc được nào,
Giai kỳ, xin để chiêm bao mơ màng.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
24.50
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hải Đà

Trùng dương trăng sáng chiếu
Lung linh khắp khung trời
Vương sầu tình ly xứ
Suốt đêm nhớ người ơi
Đèn mờ thương ánh tỏ
Aùo choàng sương móc rơi
Muốn tặng mà khó vốc
Hẹn mơ chắc gặp người...


Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
35.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của mailang

Trăng trong soi biển cả,
Cùng lúc ấy bên trời.
Đêm tối thương khôn dứt,
Tình nhân hận cách rời.
Đuốc tàn hay nguyệt trải,
Áo cởi biết sương rơi.
Chẳng vốc được trăng tặng,
Mong mơ hội ngộ thời.


44.75
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Cô Phong

Trên mặt biển trăng soi vằng vặc
Khắp đất trời cùng ngắm cùng coi
Tình nhân chia cách đôi nơi
Cảnh buồn ly biệt đêm khơi nỗi sầu
Đèn nến tắt ngập màu bàng bạc
Khoác áo lên lênh láng sương rơi
Trăng này sao gửi tới nơi
Về trong giấc mộng mơ người gặp ta.


63.67
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Dạ Ngọc Minh Anh

Trăng sáng chốn biển khơi,
Chân trời, nhớ tới người.
Người tình, ôi đêm dài,
Đêm dài khởi tương tư.
Nến tắt, ánh trăng tỏ,
Áo choàng đã phủ sương.
Chẳng thể gửi trao người,
Về giường, hẹn trong mơ.


Thiên niên nhược tuyết, thiên niên hàn.
Hàn băng niên kỷ, hàn băng tâm?
24.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Trọng San

Trăng nhô trên biển khơi
Cùng lúc ở ven trời
Tình oán xa vời mãi
Đêm thâu tưởng nhớ hoài
Tắt đèn thương ánh giải
Khoát áo thấy sương rơi
Không thể đầy tay tặng
Đành mơ gặp gỡ người


Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
15.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Khương Hữu Dụng

Trăng lên từ dưới biển
Soi sáng khắp muôn phương
Đêm não lòng xa cách
Canh dài nỗi nhớ thương
Tắt đèn đầy ánh nguyệt
Khoát áo thấm hơi sương
Khôn vốc trăng đưa tặng
Đi nằm mộng gặp chăng


Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
24.50
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Anh Nguyên

Trăng vàng, mặt biển, nhô lên,
Lúc này, ai cũng ở bên chân trời.
Người tình, hờn giận xa xôi,
Suốt đêm nỗi nhớ bời bời khôn nguôi.
Tắt đèn, trăng sáng đầy trời,
Khoác vào, biết áo sương rơi ướt rồi.
Ánh trăng, sao bốc tặng người!
Đành vào giấc ngủ, hẹn nơi mộng lành...


15.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Tt

Trăng nhô trên biển khơi
Cùng lúc ở ven trời
Tình oán xa vời mãi
Đêm thâu tưởng nhớ hoài
Tắt đèn thương ánh giải
Khoác áo thấy sương rơi
Không thể đầy tay tặng
Đành mơ gặp gỡ người


23.50
Trả lời

Trang trong tổng số 2 trang (20 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối