Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 18:11, số lượt xem: 28

Chỉ còn biển và em
Giữa mênh mông, anh nghe mình còn sót lại
Những con sóng đi qua không kịp nói hết
Một nỗi thương âm thầm nằm ở tận cùng đáy sâu

Anh là biển
Em là bãi cát trắng
Mỗi triều lên, triều xuống
Vẫn không thôi gìn giữ một dáng hình quen thuộc
Như thể thời gian cũng chỉ là người đi qua
Còn nỗi nhớ thì ở lại, bền hơn mọi đổi thay

Sóng vỗ mãi lên bờ
Như lời yêu đã đi qua năm tháng
Không ồn ào, không phô bày
Mà thấm dần, sâu dần
Đến mức chỉ một lần chạm vào cũng đủ nhói lòng

Gió biển đi qua tên em
Đi qua tầng tầng muối mặn
Đi qua những khoảng lặng không lời của trời xanh và mặt nước
Rồi trả lại anh một khoảng trời rất rộng
Rộng đến mức nghe tim mình khẽ nghiêng đi trong cô độc

Anh đã đi qua nhiều mùa nước lớn
Đi qua bao lần bờ bãi đổi thay màu nắng
Đi qua những cuộc lênh đênh tưởng đã làm lòng người chai sạn
Mà vẫn chưa đi hết
Một miền thương nhớ thuộc về em

Bởi tình yêu đâu cần lời chứng
Đâu cần những bản tuyên ngôn ồn ào mà chóng tắt
Chỉ cần một ánh nhìn còn ở lại
Một bàn tay còn biết run lên khi chạm gió
Là đủ làm thành những tháng ngày không thể quên

Có đôi khi
Sóng chẳng thôi xô bờ
Như lòng người chẳng thôi đi tìm một nơi để trở về
Như một vết thương sâu nhất
Vẫn âm thầm mang tên một điều không thể nói ra

Em ở đó
Lặng như cát
Mà không hề câm lặng
Trong im lặng vẫn ánh lên một lời hẹn
Trong lặng yên vẫn giữ nguyên một miền trong trẻo

Anh ở đây
Sâu như biển
Mà chưa phút nào thôi nhớ
Mỗi lớp sóng là một lần tự nhắc mình
Rằng có những yêu thương không sinh ra để gọi tên
Mà sinh ra để gìn giữ, để chịu đựng, để đi cùng năm tháng

Nếu mai này triều còn lên, triều còn xuống
Nếu bão giông còn gọi tên những miền xa
Thì anh vẫn là biển
Em vẫn là bãi cát trắng

Để thương nhớ
Không chỉ là một tiếng thở dài
Mà là điều trong trẻo nhất
Đời người còn kịp giữ cho nhau
Và cũng là điều bền gan nhất
Không chịu khuất phục trước xa xôi, chia cách
Có đôi khi, sóng chẳng thôi xô bờ nữa

13h - 13h53p, ngày 1 tháng 7 năm 2026