Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 01/02/2026 23:35, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 01/02/2026 23:36, số lượt xem: 146

Nếu không làm thơ nữa, chắc buồn lắm đó,
Buồn như căn phòng quen bỗng tắt đèn
Khi đêm chưa kịp gọi tên bóng tối,
Buồn như buổi chiều lỡ hẹn với cơn gió
Đi ngang qua thành phố mà không ngoái lại lần nào.
Như bàn tay đặt lên ngực mình,
Trái tim vẫn đập, rất đều, rất thật,
Chỉ là im lặng,
Chỉ là không nói ra.

Nếu không làm thơ nữa,
Ta sẽ buồn theo một cách rất khác,
Không ồn ào, không nước mắt,
Không cần ai phải dỗ dành.
Chỉ là những câu chữ đứng xếp hàng trong đầu,
Những ý nghĩ gõ nhẹ vào vách trí nhớ,
Không được gọi ra ánh sáng,
Như những con chim biết bay
Nhưng bị nhốt yên trong lồng ý nghĩ,
Vẫn đập cánh từng ngày,
Vẫn mơ một bầu trời rộng hơn.

Nhưng ta đâu có bỏ đi, ta vẫn ở đây mà,
Vẫn đứng giữa cuộc đời đang chuyển động không ngừng,
Vẫn nghe tiếng người qua lại, tiếng phố lên đèn,
Tiếng mưa rơi vào những đêm rất dài.
Vẫn thấy những điều rất nhỏ:
Một ánh nhìn, một lời chào, một buổi sáng muộn,
Mà lòng thì rung lên rất lớn,
Rung như thể mọi thứ đều muốn được gọi tên.
Chỉ là tạm thời thôi,
Ta cất thơ vào ngăn bàn,
Bên cạnh những trang sách ôn thi tốt nghiệp còn dang dở,
Những kiến thức, những con số khô khan,
Và những buổi tối căng thẳng đến mức lặng im,
Nơi ta học cách thở chậm lại
Để không làm rơi ước mơ của mình.

Ta biết kỳ thi này quan trọng,
Không phải vì điểm số được ghi trên giấy,
Mà vì lời hứa âm thầm với tương lai,
Rằng ta phải đi qua một cánh cửa khác,
Trước khi quay về đúng cánh cửa của mình.
Có những ước mơ không thể đi thẳng,
Không thể vừa chạy vừa ôm cho đủ,
Phải vòng qua trách nhiệm,
Phải cúi đầu một chút,
Để ngày mai có thể ngẩng lên cao hơn,
Vững vàng hơn giữa những chọn lựa khắc nghiệt của đời.

Nên ta gác lại sự nghiệp, không phải vì quên,
Mà vì nhớ quá,
Nhớ đến mức sợ mình không đủ vững
Để vừa đi vừa ôm trọn đam mê đang cháy.
Ta học cách im lặng,
Học cách chờ,
Như hạt mầm nằm yên trong đất tối,
Không ai thấy, không ai tin,
Nhưng tự nó biết
Mùa xuân nhất định sẽ tới.

Rồi một ngày, khi ta đã tốt nghiệp,
Khi cánh cổng đại học mở ra giữa nắng gió,
Ta sẽ trở lại,
Không vội vàng, không nôn nóng,
Nhưng đầy đủ hơn, sâu hơn.
Khi ấy, thơ không còn là nỗi buồn giấu kín
Trong những đêm thức trắng,
Mà là niềm vui dám gọi tên,
Là ánh sáng bật lên rất khẽ
Sau những ngày dài tự hỏi mình là ai,
Và mình sống để làm gì giữa cuộc đời này.

Ta sẽ viết bằng một trái tim đã đi xa hơn,
Đã va chạm, đã mỏi mệt, đã hiểu,
Rằng đời không chỉ có mơ mộng,
Nhưng cũng không thể sống thiếu mơ mộng,
Như con người không thể tồn tại
Nếu không có một điều để tin,
Một điều để níu mình lại
Giữa những hoài nghi chồng chất.

Đời với ta, sau tất cả,
Vẫn là dành cho văn học nghệ thuật,
Dẫu con đường ấy nhiều gió ngược,
Nhiều ngã rẽ không treo biển chỉ đường,
Nhiều lần phải tự hỏi
Liệu mình có đang đi đúng hay không.
Nhưng ta biết,
Ở đó ta được nói thật,
Được đau thật,
Được sống thật
Và được là chính mình,
Không cần che giấu.

Nếu không có văn học nghệ thuật,
Có lẽ ta vẫn sống,
Nhưng sống lặng lẽ quá,
Chân thành đấy,
Mà thiếu đi một tiếng gọi,
Để tự nhận ra mình giữa đám đông đang vội vã.
Thơ không cứu thế giới,
Không làm thay đổi những điều quá lớn,
Nhưng có thể cứu một con người
Trong những giờ phút
Tưởng như không còn gì để bám víu.

Thôi thì tạm chia tay nhé,
Chỉ là tạm thôi,
Như người hẹn người
Sau một chuyến đi dài còn dang dở.
Thời gian ơi, hãy trôi nhanh lên một chút,
Nhưng đừng cuốn mất những điều ta đang giữ,
Đừng làm phai nhạt niềm tin rất mỏng manh này,
Để khi quay lại,
Ta còn nguyên vẹn ước mơ ban đầu.

Một ngày không xa,
Ta sẽ trở lại với thơ,
Không phải như kẻ tìm chỗ trốn,
Mà như người đã đi qua giông bão,
Biết vì sao mình cần ánh lửa.
Ta vẫn ở đây, vẫn là ta,
Không đi đâu cả,
Chỉ đang học cách đi xa hơn một chút,
Để khi trở về,
Có thể trở về sâu hơn,
Và viết bằng cả một đời đã sống.

22h1p - 23h35p, ngày 31 tháng 1 năm 2026