Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 08/02/2026 11:56, số lượt xem: 44

Sóng ở ngoài nơi xa, nơi ào ạt
Anh đôi khi là biển
Không biết giấu mình trước gió
Lúc ồn ào như thể chẳng còn gì để mất
Lúc dịu dàng đến mức chính anh cũng ngỡ ngàng.

Em là bờ cát trắng
Nằm yên qua bao mùa thuỷ triều đổi khác
Hiền dịu dưới nắng
Mong manh khi gió chạm qua rất khẽ
Chỉ một bước chân cũng đủ làm em đau.

Anh chẳng cần mạnh mẽ như những con sóng bạc đầu
Không cần cuộn trào, không cần vỗ ngực
Anh chỉ muốn yêu em
Như bầu trời cuối thu —
Không rực rỡ nhưng sâu,
Không chói chang mà rất lâu.

Chúng ta giống những hòn đảo giữa biển khơi
Nhìn thì cách xa nhau bằng muôn trùng nước
Nhưng dưới đáy sâu
Những mạch ngầm vẫn âm thầm tìm đến
Như yêu thương chưa bao giờ chịu rời xa.

Sóng cứ đi, đi mãi
Sóng vỗ vào những hòn đảo lặng im
Như anh đến bên em
Không ồn ào, không lời hứa lớn
Chỉ có nhịp tim lặp lại mỗi ngày.

Có một thời biển và sóng yêu nhau
Người ta nói biển là mối tình đầu của sóng
Là nơi sóng sinh ra
Và cũng là nơi sóng muốn trở về.
Cũng giống anh
Mối tình đầu của anh —
Có lẽ, suốt đời này, vẫn là em.

Yêu em, yêu tha thiết và nồng nàn
Như sóng ôm bờ cát trưa nắng bỏng
Dẫu biết sẽ mỏi mệt
Dẫu biết sẽ tan ra trong lặng lẽ
Sóng vẫn không ngừng tìm bờ.

Biển dạt dào hát mãi khúc tình ca
Hát cho những ngày chưa kịp gọi tên
Hát cho những lần im lặng
Còn nặng hơn ngàn câu nói
Hát cho những yêu thương không dám đòi hỏi hồi đáp.

Biển ngoài kia có lúc đã lặng rồi
Những con sóng nằm yên như đã quên đường về.
Nhưng biển trong lòng em
Vẫn chưa nguôi dạt dào
Vẫn triều lên mỗi khi nhớ.

Không gió lớn thì sao còn là biển
Không giông bão thì lấy gì đo chiều sâu.
Không khổ đau
Không cay đắng
Thì yêu chỉ là một lời nói nhẹ.

Nếu em đứng một mình
Em chỉ là một giọt nước
Trong veo nhưng dễ tan
Dễ bốc hơi giữa nắng.
Nếu anh đứng cùng em
Chúng ta sẽ thành đại dương
Biết giữ nhau qua những mùa giông dài.

Nhưng nước kia là của biển
Còn em —
Có khi đã là của ai kia mất rồi.
Biển vẫn rộng
Nhưng bờ thì không còn đứng đó
Sóng quay về chỉ gặp trống không.

Tình yêu của chúng ta là biển lớn
Anh lại như con thuyền nhỏ
Chưa một lần đủ can đảm ra khơi
Chỉ quanh quẩn gần bờ
Nghe gió gọi mà lòng còn sợ sóng.

Trời xanh và biển cả
Có chung một màu trong những ngày lặng gió
Nhưng thực ra xa xôi
Một ở cao
Một ở sâu
Chỉ gặp nhau ở đường chân trời mờ ảo.

Anh sợ những ngày biển động
Sợ sóng lớn làm em mỏi mệt
Sợ mình không đủ vững
Để đi cùng em qua những cơn bão thật.
Nhưng nếu cứ sợ
Thì yêu để làm gì?

Nếu một ngày anh là biển
Anh mong mình đủ lặng
Để em có thể tựa vào
Không cần gồng mình trước gió.
Nếu một ngày em là bờ
Xin đừng quay lưng khi sóng mệt
Hãy ở lại
Dù chỉ im lặng thôi.

Rồi có thể, một ngày nào đó
Con thuyền nhỏ cũng sẽ ra khơi
Mang theo niềm tin còn run rẩy
Mang theo nỗi nhớ chưa kịp gọi tên.
Trời và biển khi ấy
Không còn xa xôi nữa
Chỉ còn một khoảng mênh mang
Đủ cho anh và em
Cùng tồn tại —
Như sóng và bờ,
Dẫu chẳng bao giờ thuộc trọn về nhau.

22h49p - 11h56p, ngày 7-8/2/2026