Thơ thành viên » Lê Trí » Trang thơ thành viên » Chân bước lỡ làng (12/2025)
Tôi chẳng biết em là ai em hỡi!
Nhưng buổi đầu tôi đã mến em đây
Tôi chỉ là tôi, một gã thơ say
Trong vườn có rất nhiều bông hồng nắng.
Tôi đứng lặng giữa vùng trời yên ắng
Sợ lời thưa làm rụng cánh hoa gầy
Tình cứ chồng lên như những tầng mây
Mà môi chẳng nói nửa lời hẹn ước.
Em như thể ngọn đèn đêm phía trước
Tôi là vùng tối bao phủ quanh chân
Chẳng dám chạm tay dù chỉ một lần
Sợ hào quang ấy tan vào hư ảo.
Thế gian có trăm nghìn cơn bão
Tôi gom bình yên đúc một nhành gai
Giấu kín yêu thương vào những đêm dài
Để em mãi mãi là miền tinh khiết.
Có những nỗi đau làm ta mải miết
Có những tình câm đẹp đến nao lòng
Tôi đứng bên lề nhìn dòng nước mênh mông
Chẳng mong sở hữu, chỉ mong gìn giữ.
Mai sau dẫu đời xoay vần vạn sự
Vườn hồng nắng lên vẫn nở riêng tôi
Tình đơn phương như một ánh sao trời
Không rực rỡ nhưng nghìn năm chẳng tắt.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.