Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 07/08/2025 03:26, số lượt xem: 363

Hãy cầm lấy súng,
Như cha ông mình từng cầm cuốc cày và gươm giáo.
Nhằm thẳng quân thù mà bắn –
Chúng nó không phải người quê ta,
Chúng đến để giẫm lên lúa đồng và giết mẹ già ta đó.

Quê ta đó,
Không phải chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn,
Mà là đất cày lên sỏi đá cũng thành cơm,
Là tiếng võng trưa ru giấc ngủ yên lành của đứa trẻ,
Là máu xương tổ tiên đã hoá thành hình hài sông núi.

Quê ta đó,
Không thể để cho một tấc bị lùi,
Không thể để giặc giày lên mà không ai cất tiếng.
Chúng ta đứng dậy,
Vì đất quê hương này là của chúng ta –
Máu thịt ta, hồn ta, sự sống ta.

Chúng ta lớn lên
Không chỉ học thuộc lòng tên đất, tên làng
Mà còn biết kể chuyện từng ngọn núi, từng dòng sông
Từng trận đánh cha ông đã nằm lại
Và từng buổi chiều mẹ nhặt thóc sau bom.

Quê ta đó,
Không chỉ là nơi chờ ta mỗi lần đi xa trở lại,
Mà là nơi bắt đầu của mọi con đường –
Dù ta có đi đến chân trời góc bể
Cũng mang theo hương đất quê mình trong máu.

Khi giặc đến,
Chúng không chỉ bắn vào ngôi nhà,
Mà muốn đốt cả ký ức
Muốn xoá tên từng bờ xôi ruộng mật
Muốn dập tắt tiếng ru của mẹ giữa trưa hè gió Lào rát mặt.

Nhưng chúng ta biết:
Không ai có thể giết được một dân tộc biết yêu đất mình
Không ai có thể làm cỏ được ngọn lúa đã bén rễ trăm năm
Không ai có thể đốt sạch được một bầu trời có chim bay ngang buổi sớm
Và không ai – dù là ai – có thể bắn vào lòng ta mà không thấy ngọn lửa bùng lên.

Vì quê ta đó –
Là nơi ta đã sinh ra
Và cũng là nơi ta nguyện hiến mình để giữ lấy
Một lần đứng dậy là ngàn đời bất khuất
Một tấc đất này – cũng không để mất đâu em!

Cho nên,
Chúng ta đứng lên – không chỉ vì một lời thề,
Mà vì mạch đất quê cha đang thổn thức,
Vì tiếng gọi của ngọn tre đầu làng vẫn nghiêng mình trong bão,
Vì mái nhà tranh, vì nắm cơm gói muối
Vì một chữ “quê hương” giản dị mà thiêng liêng.

Quê ta đó,
Không chỉ là hôm nay –
Mà còn là ngày mai,
Là tiếng cười con trẻ vang bên bờ giếng cũ,
Là ánh mắt người mẹ tiễn con không rơi lệ
Bởi bà biết:
Một người đi là một đất lành được giữ.

Ta đi,
Mang theo cả trời xanh xứ sở,
Mang theo câu ca dao mẹ ru
Và mang cả lòng không khuất phục –
Dẫu có ngã xuống,
Cũng hoá thân thành đất,
Cho quê mình mãi mãi nở hoa.