Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Đăng ngày 21/12/2025 21:28, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 21/12/2025 21:30, số lượt xem: 75

Một bài ca đã cất lên qua hơn thập kỷ,
Không ồn ào, không kèn trống, chỉ bền bỉ đi cùng năm tháng.
Đời ta cũng thế thôi,
Là những khúc hát thầm thì với chính mình,
Nói hộ những điều chưa kịp nói,
Những điều đã nghẹn lại nơi cổ họng,
Những điều chỉ dám gửi vào đêm.

Một cuộc đời, duyên phận buộc chặt với thơ,
Với chữ nghĩa mỏng manh như sương sớm,
Chỉ chạm khẽ là tan,
Nhưng cũng đủ làm ướt cả một miền ký ức.
Có những tâm hồn sinh ra đã nhạy cảm,
Nghe một tiếng gió cũng thấy lòng chao đảo,
Nhìn một vệt nắng chiều cũng đủ rưng rưng.

Có những bài ca không tên,
Không cần ai nhớ giai điệu,
Chỉ cần ai đó từng đau, từng yêu, từng mất mát
Sẽ nhận ra mình trong đó.
Bài ca của những ngày rất thường
Mà nỗi buồn thì không hề nhỏ,
Của những buổi sáng bước ra đường
Vẫn mỉm cười, dù trong tim gió nổi.

Nếu tâm hồn có lúc yếu đuối,
Có lúc thiếu tự tin giữa đời rộng lớn,
Thì cũng là điều rất người.
Nhưng ta vẫn tự nhủ phải mạnh mẽ,
Phải đứng thẳng lưng trước bão giông,
Phải học cách im lặng mà không gục ngã,
Phải bước tiếp dù bàn chân còn run rẩy.

Nói là nói vậy thôi,
Chứ ta biết mình mỏng manh lắm,
Yếu đuối lắm, nhiều khi không dám thừa nhận.
Bên ngoài vẫn cười, vẫn nói chuyện như không,
Như thể đời này chẳng có gì đáng bận tâm.
Nhưng bên trong thì sầu trăm ngả,
Nỗi buồn rẽ lối, nước mắt tìm đường rơi.

Ta hay viết về những điều tích cực,
Về niềm tin, về ánh sáng, về ngày mai phía trước,
Như thể chính mình đã vượt qua tất cả.
Nhưng có những điều viết được mà sống không nổi,
Có những câu thơ an ủi được người khác
Mà không cứu nổi chính ta.

Ta nghĩ nhiều, nghĩ mãi, nghĩ không dừng,
Những ý nghĩ tiêu cực xếp hàng trong đầu
Như những đám mây xám không chịu tan.
Ta thường tự trách mình,
Trách vì chưa đủ giỏi, chưa đủ can đảm,
Trách vì đã bỏ lỡ, đã chậm trễ, đã im lặng
Ở những thời khắc lẽ ra phải lên tiếng.

Nhưng rồi, giữa những đêm dài như thế,
Ta lại nghe bài ca của đời mình cất lên,
Không hùng tráng, không hoàn hảo,
Chỉ thật và đau, và sống.
Bài ca nhắc ta rằng:
Dù buồn, dù yếu, dù nhiều lần muốn buông tay,
Thì vẫn còn một lý do để đi tiếp.

Bởi đời mình, suy cho cùng,
Không phải để trở thành một khúc ca trọn vẹn,
Mà để hát hết những gì có thể hát,
Yêu hết những gì còn có thể yêu,
Và sống –
Như một bài ca chưa kịp đặt tên,
Nhưng đã ngân lên,
Suốt cả một đời.

21h28p, ngày 21 tháng 12 năm 2025