Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: xuân hạ thu đông (5) đau khổ (12) khủng hoảng hiện sinh (1) mất ngủ (2) trầm cảm (4)
Đăng ngày 13/01/2026 01:52, số lượt xem: 112

Tôi tỉnh giấc khi đông tan
Khi một giấc mộng miên man đã vùi nửa đời vào quên lãng
Giữa dòng người, tôi loay hoay đi tìm một bóng dáng
Chẳng thuộc về mùa xuân.

Tôi đem trái tim mình ra hỏi mùa xuân
Là dáng ai?
Là dáng ai mà tôi vẫn đi tìm dẫu đã vô tình quên mất?
Có phải mộng tưởng của riêng tôi,
hay là một giấc mơ có thật?
Mà tôi vẫn chưa thể quên đi?

Nếu vậy, xin xuân hãy trả lời tôi đi
Còn bao lâu?
Bao lâu nữa, tôi mới có thể buông đi hết?
Bao lâu nữa, tôi mới có thể thôi mỏi mệt?
Bao lâu nữa mới có thể quên đi những nỗi nhớ chẳng vơi đầy?

Xuân lắc đầu, quên hết làm sao đây,
Làm sao có thể dạy cậu cách quên đi tất cả
Khi chính bản thân cậu vẫn còn chưa thể thứ tha
Cho một dáng hình,
cho bản thân mình.

Nghe xong, tôi lặng thinh
Mặc kí ức lùi sâu đưa mình về quá khứ
Về năm mười bốn tuyệt vọng,
với những giãi bày trong thư
Viết gửi cho cha mẹ,
nhưng chưa từng một lần đến được tay cha mẹ.

Về năm tháng tuổi mười lăm,
với toàn những điều mà người đời cho là nhỏ bé
Về những đêm mất ngủ, với những vỉ diazepam luôn ở sẵn đầu giường
Về với những vết cắt cổ tay mà giờ đã trở thành những tổn thương
Về với cuộc sống vô thường mà xung quanh chỉ toàn viễn cảnh về cái chết.

Về tuổi mười sáu khi bản thân đã mỏi mệt,
Lê lết đợi chờ một ánh bình minh trong những đêm mùa hạ
Gục đầu khóc trên những vần thơ tàn tạ
Chẳng thể lau nổi giọt nước mắt ướt nhoè đi những trang giấy,
giờ vẫn còn hằn in.

Tuổi mười bảy lạc lõng trong nhân sinh và vấn đề niềm tin
Cố gắng tìm kiếm một ước mơ, một lí do để sống tiếp trên đời
Tôi đã chạy để ngăn bản thân mình buông lơi
Và đã mỉm cười khi từng người bạn rời đi chọn lối riêng hay một con đường khác.

Chưa từng hi vọng vì xuân đã sớm tan tác
Hạ chỉ trở về trong những vạt nắng úa tàn
Khúc tình ca bỏ dở mỗi mùa thu sang
Đông vùi kín nỗi lòng trong những ảo mộng miên man chẳng bao giờ muốn tỉnh giấc.

Ngày hôm nay tôi đã thức giấc
Xuân cận kề hỏi đã thứ tha được chưa?
Đừng để những năm tháng đã qua trở thành thứ dư thừa
Hãy tái sinh nơi hừng đông khi anh đào dần chớm nở.

Đông đã tan, xuân lại về,
tôi cầm bút viết một bài thơ
Về nửa đời ngưỡng vọng
Những năm tháng khổ sở, trông mong
Ôi đã đi qua tất cả…
đã đi qua tất cả.

1h50 11/04/2025
Viết để tưởng nhớ mùa xuân (hoặc có thể là tưởng nhớ chính mình).
Có vẻ hạ đã về.