Cảnh vật giờ tuy có lộng lẫy hơn...
Nhưng cái hồn xưa thì đã chết
Khách Sạn, nhà hàng mọc lên san sát.
Hợm hỉnh, chua ngoa bức tử vẻ hồn nhiên.
Những con đường ai đặt lại tên.
Dòng sông Cái không còn trong xanh như ngày ấy
Tháp cỗ được trùng tu vụng về... Còn cầu xưa vỡ gãy.
Cầu mới kiêu hảnh nghiêng mình trên dòng nước nâu đen
Tôi ngơ ngác kiếm tìm một bóng dáng thân quen.
Sao xung quanh toàn người xa lạ.
Tôi ngày xưa đâu! Tôi nhìn hoài chẳng thấy.
Gặp lại bạn củ năm nào bèo nhèo trên chiếc xe lăn.
“Bà xã ông đâu?” “Bà ấy đã lên tiên.”
Cô Mơ ngày xưa nghe chừng đâu tại biến.
Bà Mộng xóm trên đột tử khi đang tắm biển.
Còn thằng Quậy năm nào chết vì thượng mã phong.
Tôi bùi ngùi xóm ngoài.
Tôi ngơ ngác xóm trong...
Những con đường xi măng thay cho những con đường đất.
Khu nhà sàn lụp xụp năm xưa dân gọi là Cồn nay biến mất.
Bễ dâu nay vắt vẻo một cung đường.
Bước chân lơ ngơ đưa tôi đến hòn Chồng.
Xưa mập mạp béo tròn nay ốm nhom ốm nhách.
Hòn Vợ ơi! Cố giữ lòng trinh bạch.
Quy hoạch, thời gian làm nàng trọc cả đầu.
Nhìn cảnh xưa tôi ú ớ chẳng thành câu
Dãy đồi hoang sơ trốn đâu mất biệt.
Thay vào đó là nhà ngang, dãy dọc.
Bậc đá xì măng thay triền dốc ngày nào.
Tôi cố nghe trong gió tiếng rì rào.
Hàng Dương xưa thay vào hotel, nhà nghĩ.
Bờ cát vàng thơm tho nay còn bé tý...
Những đoạn biển mất bờ gào thét một nỗi đau.
Hòn Khô xưa cao thế... Mà giờ cũng trọc đầu
Những cái chết được mang tên Du Lịch.
Giữa cảnh nhiễu nhương sao nghe lòng tịch mịch.
Tôi đi tìm tôi... Còn lại tiếng thở dài...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.