Bước trên những con đường đi tới ước mơ
Những thảm cỏ xanh rì, những cánh đồng non mạ
Nhưng vách đá cheo leo, những dòng sông thác đổ
Những con đường trải rộng tít hàng cây.
Con lớn khôn lên mẹ nuôi nấng bao ngày
Ôm ấp chắt chiu, lo toan từng bữa
Nắng sớm mưa chiều gian khổ nặng đầy vai
Từ thuỡ ấu thơ bao lần con nhờ mẹ giảng bài
Mẹ ơi! núi có từ đâu hở mẹ?
Ai làm nên những núi nhỏ núi to?
Chúng có khóc khi phải dầm mưa?
Chúng có lạnh khi mây che, tuyết đóng?
Và mẹ ơi! sao con sông lại khúc sâu, khúc cạn?
Sao biển kia nước lại mặn mà?
Những con đường ai đã làm ra?
Để con được chân trần đi theo mẹ.
Con muốn hiểu sao mặt trời lại đỏ
Khi con đi trăng cũng bước theo cùng
Ngọn gió chiều vi vút không trung
Sao nó biết xoa đầu con tóc rối
Mẹ mỉm cười, nhẹ nhàng khẽ nói
Lớn lên rồi con sẽ hiểu mà thôi
Thời gian trôi, cuốn theo tuổi thơ tôi
Bóng mẹ xiêu xiêu giữa trời nhạt nắng
Chân con bước trên mọi miền đất nước
Đi xa về- nằm ngửa đếm sao rơi
Và mẹ ơi con đã hiểu vì sao lại có núi, có đồi
Sao con sông lại khúc sâu, khúc cạn
Con đã hiểu sao biển kia lại mặn
Những con đường ai đã làm ra
Năm tháng đi qua, tất cả dần qua
Duy chỉ có một điều con không muốn hiểu
Mỗi độ xuân về tóc mẹ nhuốm màu sương.
TP. Cần Thơ, năm 1998.
Phan Đức Phú
Kỳ Châu- Kỳ Anh- Hà Tĩnh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.