Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh » Mây trắng và trời xanh
Trên đời này, chẳng có bao giờ là lần thứ hai
Mọi điều đi qua rồi
Như cơn gió chạm vào tay
Chưa kịp nắm đã trôi mất.
Nếu thời gian có thể quay lại một chút
Chỉ cần một giây thôi
Tôi xin trở về
Với những kỷ niệm đẹp nhất
Những ngày trong trẻo như sương mai
Những buổi chiều còn thơ dại
Ngồi bên nhau mà chẳng nghĩ gì ngoài tiếng cười.
Nếu thời gian thật lòng nhân hậu như vậy
Xin cho tôi quay về
Với con đường lấp lá sáng
Với tiếng ve kêu giòn tan mùa hạ
Với mùi tóc ai thoảng qua
Với ánh mắt đầu đời
Còn run run nhưng thẳm sâu đến lạ.
Thời gian ơi! Sao không quay lại thêm một lần nữa
Để ta được nói những điều chưa kịp nói
Để ta được xin lỗi
Những người đã từng đợi ta mà ta không biết
Để ta được ôm chặt
Những điều đã từng thuộc về mình.
Có những đêm dài
Tôi mở toang cửa sổ
Chỉ để nghe lại tiếng bước chân cũ
Như có ai đi dưới vòm trời đêm
Gõ nhịp vào ký ức đã xếp lại từ lâu.
Thời gian vẫn lặng im
Mà lòng thì không nỡ buông bỏ
Những hạnh phúc mong manh
Những nỗi buồn trong trẻo
Những giọt nước mắt làm người ta lớn lên.
Nếu thời gian quay lại
Tôi sẽ sống mềm hơn
Thương nhiều hơn
Ít giận hờn hơn
Và giữ lấy những người đã ở cạnh mình
Khi mình còn chưa biết trân trọng.
Tôi sẽ đi chậm lại
Để nghe tiếng trái tim
Để thấy được bàn tay ai đã luôn nắm lấy mình
Không một lời phàn nàn.
Nhưng thời gian vẫn đi
Vẫn không ngoảnh lại
Chỉ để ta hiểu rằng
Điều đẹp nhất luôn nằm trong ký ức
Và chính ta phải gìn giữ nó
Như giữ một ngọn đèn nhỏ
Trong đêm gió lộng.
Nếu một mai
Trái tim này biết bình yên
Tôi sẽ cảm ơn thời gian
Vì đã không quay lại
Để tôi học cách lớn lên
Học cách yêu thương
Học cách giữ những điều quý giá
Ngay khi chúng vẫn còn ở lại.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.