Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Sân ga chiều cuối năm (1) » Sân ga chiều cuối năm
Một ngày tháng mười một lại đến nữa,
Gió trở mình qua những con phố cũ,
Hàng cây nghiêng mình rụng những chiếc lá vàng,
Mùi nắng nhạt phai trên vai người qua đường vội vã.
Phố vẫn đông, người vẫn đi,
Nhưng trong lòng ai đó lại dậy lên một niềm trống vắng.
Tháng mười một đến, nhẹ như một hơi thở,
Như lời nhắc khẽ: năm sắp hết rồi em ạ.
Thời gian đi qua bằng tiếng mưa, tiếng gió,
Bằng những buổi chiều muộn,
Khi lòng người mơ hồ không biết mình đang nhớ ai.
Một ngày gần cuối năm lại đến,
Ta ngồi lặng, nhìn lại một năm nhiều đắng cay.
Những niềm vui nhỏ nhoi,
Những nỗi buồn dài như sợi khói.
Có khi cười mà lòng vẫn rỗng không,
Có khi khóc, mà nước mắt chẳng chịu rơi.
Một năm trôi qua, tưởng chừng dài lắm,
Mà ngoảnh lại – chỉ còn vài giây lặng lẽ.
Những người từng hứa đi cùng ta mãi,
Giờ chỉ còn là ký ức nhạt nhoà sau khung cửa.
Những ước mơ từng cháy rực trong tim,
Giờ nằm yên như tro tàn trong ngăn tủ cũ.
Lúc vui, lúc buồn, lúc hận, lúc chán,
Cuộc đời cứ thế xoay vòng không dừng lại.
Ai cũng có một thời non dại,
Một lần dại khờ, một lần vấp ngã.
Đắng cay – đôi khi lại là món quà của đời,
Để ta học cách đứng lên và yêu thương.
Ở đời, có những lúc phải đi qua bão tố,
Phải chịu đắng cay để hiểu vị ngọt của bình yên.
Có những người chỉ đến để dạy ta bài học,
Rồi lặng lẽ bước đi, để lại trong ta một khoảng trống.
Nhưng chính từ khoảng trống ấy,
Ta mới biết mình mạnh mẽ đến nhường nào.
Thời gian – vừa vui, vừa đáng sợ,
Nó mang đi tất cả: tuổi trẻ, niềm tin, và cả nụ cười.
Nhưng cũng chính nó,
Trao cho ta sự thấu hiểu, và lòng bao dung.
Tháng mười một – tháng của gió,
Của nỗi nhớ, của những điều chưa kịp nói.
Tháng mười một lại về,
Như người bạn cũ ghé thăm giữa chiều tàn,
Nhắc ta rằng: dù thế nào đi nữa,
Cũng hãy sống cho thật – như ngọn lửa cuối năm chưa tắt.
Dẫu có đắng cay, có mỏi mệt,
Thì ta vẫn phải đi,
Vì cuộc đời – là thế đấy,
Vừa khắc nghiệt, vừa dịu dàng,
Vừa khiến ta muốn khóc,
Mà cũng khiến ta tin – ngày mai vẫn còn ánh sáng.
14h3p, ngày 1 tháng 11 năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.