Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 26/10/2025 11:25, số lượt xem: 166

Em thì khóc trên bờ vai của chị
Như ngày xưa khi còn bé thơ dại
Nước mắt rơi, nóng hổi, lăn dài trên áo chị
Như giọt sương rơi xuống một buổi chiều đầy gió

Em khóc vì những điều tưởng như nhỏ bé
Mà trong lòng lại thành bão tố mênh mông
Những ước mơ gãy vụn giữa đời thường chật chội
Những lời nói vô tình làm tim em đau

Chị ngồi đó, vẫn dịu dàng như suối chảy
Giọng nói nhẹ như gió thổi qua hàng cây
Bảo em rằng: “Rồi mọi chuyện cũng sẽ qua thôi, em ạ,
Cuộc đời dù có khổ đau, vẫn còn ánh sáng phía sau.”

Em ngẩng lên nhìn, thấy trong mắt chị
Là cả một trời bao dung và lặng lẽ yêu thương
Chị chẳng nói nhiều, chỉ khẽ siết vai em
Như muốn nói rằng: “Chị ở đây, em đừng sợ.”

Có những ngày em mỏi mệt giữa cuộc đời
Chỉ cần nghĩ đến chị, là lòng đã thấy ấm
Em thương chị, thương đến nghẹn lời
Nhưng chẳng bao giờ nói ra được, chỉ biết ôm thật chặt

Chị hiểu cả khi em chẳng nói gì
Hiểu cả nỗi đau em giấu trong nụ cười gượng gạo
Chị cười, mà trong đáy mắt vẫn chan chứa nỗi lo
Sợ em yếu lòng, sợ em bỏ cuộc giữa chừng

Dù em có đi qua bao năm tháng
Có lớn lên, có xa khỏi căn nhà xưa
Thì trong lòng chị, em vẫn là cô bé nhỏ
Vẫn là đứa em thích khóc trên vai chị mỗi khi buồn

Bờ vai ấy — nơi em từng tựa
Giờ vẫn ở đó, như một bình yên không đổi
Em ước gì thời gian ngừng lại đôi phút thôi
Để được khóc thêm một lần, trên vai chị
Giữa cuộc đời đầy bão tố này.

11h24p, ngày 25 tháng 10 năm 2025