Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Giữa trời xanh và nỗi nhớ
Chẳng phải em không muốn được bình yên
Chỉ bởi gió ngoài kia còn nhiều lắm
Có những chiều, lòng em như trũng xuống
Chỉ một mình – biết kể với ai đây?
Em không ước trở thành một cơn mây
Dẫu nhẹ bẫng, cũng tan vào hư ảo
Em chỉ muốn là dòng sông bé nhỏ
Chảy về anh, dẫu ghềnh thác, dẫu xa.
Em vẫn giữ một khoảng trời riêng ta
Nơi có nắng, có mưa, và hơi thở
Có những lúc lòng mình như lá cỏ
Cứ mỏng manh mà không giấu được gì.
Em vẫn sống với trái tim nguyên vẹn
Dẫu từng vỡ – vẫn mong ngày liền lại
Vẫn tin ở một điều gì rất thật
Dẫu tình yêu chẳng dễ gọi thành tên.
Đừng hỏi em vì sao cứ mãi bền
Khi tất cả xung quanh đều đổi khác
Bởi tình yêu – là điều không ngơi nghỉ
Dẫu một lần… em chỉ hát cho anh.
Có thể mai em chẳng nói gì thêm
Chỉ lặng lẽ như con thuyền giữa bãi
Chỉ ánh mắt là còn chưa khép lại
Chỉ trái tim – còn biết đập vì anh.
Em không muốn mình hoá những mong manh
Nhưng vốn dĩ em đâu là thép đá
Dưới vỏ bọc một người quen mạnh mẽ
Là những lần em tự hát trong đêm.
Có những đêm, em chẳng muốn làm quen
Với giấc ngủ – vì mơ toàn bão gió
Thức để biết mình chưa thôi nhung nhớ
Ngủ là quên… em lại sợ quên mình.
Nếu mai này không còn được lặng thinh
Để giấu nhẹm một tình yêu đã cũ
Em sẽ viết tên anh trong giấc ngủ
Giống như hoa – không nỡ rụng trên cành.
Và nếu một ngày em bước qua anh
Bằng dáng vẻ lạ thường như xa lạ
Xin đừng trách – trái tim em thật thà
Chỉ biết yêu… mà chẳng biết làm ngơ.
Nếu có kiếp nào cho em chọn lại
Em vẫn là em – với trái tim này
Vẫn yêu anh – như lần đầu vụng dại
Dẫu biết rằng… sẽ chẳng giữ được tay.
Tên ban đầu: Tự tình VI
Ngày đổi tên: 9 tháng 12 năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.