Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm kia 04:42, số lượt xem: 104

Một cành hoa, ép vào trang vở,
Chút tình đầu, bỡ ngỡ, vấn vương.
Mai này cách biệt trùng dương,
Có còn giữ được con đường đã qua?

Một cành hoa, mỏng như nỗi nhớ,
Giữ hương thầm qua những ngày xa.
Thời gian như gió lướt qua,
Chỉ còn kỷ niệm thiết tha ở lại.

Em vẫn hỏi: tình yêu là mãi?
Hay chỉ là một thoáng mong manh?
Như cành hoa ấy mong manh,
Vừa chạm đã sợ mong manh rụng rời.

Có những lúc tưởng mình mạnh mẽ,
Dám yêu thương, dám giữ, dám tin.
Nhưng rồi lại thấy lặng im,
Khi lòng đối diện nỗi niềm chia xa.

Trang vở cũ, một thời rất cũ,
Nét chữ nghiêng như giữ giấc mơ.
Mỗi lần giở lại tình cờ,
Nghe tim thổn thức như vừa hôm qua.

Anh có nhớ con đường đầy nắng?
Có nhớ chiều gió lặng bên sông?
Có khi nào giữa mênh mông,
Anh chợt gọi thầm tên em khe khẽ?

Em sợ lắm những điều chưa rõ,
Sợ mai này hai lối chia đôi.
Sợ yêu mà chẳng thành lời,
Sợ tim khép lại giữa đời đông khô.

Cành hoa ép không còn tươi nữa,
Nhưng hương xưa vẫn cứ dịu dàng.
Như tình yêu chẳng phai tàn,
Dẫu qua bao lớp thời gian dập vùi.

Có những đêm một mình thức trắng,
Nghe lòng mình chạm những lo âu.
Tình yêu đâu phải nhiệm màu,
Chỉ là cố gắng bên nhau mỗi ngày.

Em muốn giữ một điều rất thật:
Đừng rời xa khi trái tim còn.
Đừng vì gió bão chập chờn,
Mà quên mất những yêu thương ban đầu.

Một cành hoa ép vào năm tháng,
Chở giấc mơ đi suốt cuộc đời.
Dẫu mai bão tố tơi bời,
Vẫn xin giữ lại một thời đã yêu.

Nếu mai này không còn gặp nữa,
Xin đừng quên một thuở đắm say.
Đừng quên ánh mắt đong đầy,
Đừng quên bàn tay đã từng nắm chặt.

Em không ước một điều quá lớn,
Chỉ mong mình hiểu hết vì nhau.
Để khi giông gió qua mau,
Ta còn đứng lại bên nhau lặng lẽ.

Có thể lắm một ngày rất khác,
Anh và em mỗi đứa một phương.
Nhưng xin giữ lấy yêu thương,
Như cành hoa nhỏ vẫn vương hương thầm.

Một cành hoa, một thời con gái,
Một mối tình chưa dám gọi tên.
Nhẹ như một thoáng mưa đêm,
Mà sao thấm mãi vào tim không rời.

Em vẫn thế – vừa yêu vừa sợ,
Sợ mất đi khi đã quá nhiều.
Nhưng rồi vẫn chọn cách yêu,
Dẫu tim run rẩy trước điều mong manh.

Nếu được chọn lại từ đầu ấy,
Em vẫn yêu như đã từng yêu.
Vẫn đem tất cả những điều,
Đặt vào một cánh hoa chiều mong manh.

Cành hoa nhỏ – một đời giữ lại,
Giữ thanh xuân, giữ cả nỗi buồn.
Giữ ngày nắng, giữ ngày mưa tuôn,
Giữ những phút yếu lòng không nói.

Em hiểu rằng không gì là mãi,
Chỉ có lòng mình biết nâng niu.
Tình yêu nếu đủ bao nhiêu,
Thì xa cách cũng hoá điều rất gần.

Một cành hoa, khép trang kỷ niệm,
Mà lòng còn mở những yêu thương.
Dẫu cho cách biệt trùng dương,
Vẫn nghe nhịp nhớ tìm đường quay về.

Và nếu một mai em quên hết,
Quên cả tên, quên cả con người,
Thì xin giữ lại nụ cười,
Của ngày xưa ấy – một thời có anh.