Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
15.00
Đăng ngày Hôm kia 04:39, số lượt xem: 102

Ngày vui đâu phải riêng em,
Mà là ngày của đôi mình đó thôi.
Anh sang đón giữa chiều trời,
Hoa cau rụng trắng, tiếng cười xôn xao.

Con đường làng cũ hôm nào,
Nay em bước nhỏ theo sau mẹ chồng.
Gió đưa tà áo bềnh bồng,
Nghe như câu hát ru đồng ngày xưa.

Mẹ anh đứng tựa hiên thưa,
Mắt hiền như thể đón vừa con xa.
Em về làm dâu nhà ta,
Ngại ngùng khép nép, như là chiêm bao.

Sân gạch còn đẫm mưa rào,
Dấu chân em bước rón vào bậc thềm.
Anh nhìn chẳng nói gì thêm,
Mà nghe tim đập êm đềm lạ thay.

Bữa cơm đầu buổi chiều nay,
Em run tay gắp, ngại ngần chẳng quen.
Mẹ cười: “Cứ tự nhiên con,
Nhà này từ bữa có thêm con rồi.”

Ngoài kia lúa chín vàng tươi,
Khói lam bảng lảng cuối trời quê hương.
Em nghe thương nhớ lạ thường,
Nửa vui, nửa tủi, nửa vương vấn nhà.

Nhớ khi còn ở bên nhà,
Chưa quen bếp núc, chưa qua dãi dầu.
Giờ đây tóc rối buồng cau,
Tay em đã biết têm trầu đón anh.

Đêm về gió mát qua mành,
Tiếng dế rỉ rả quanh vành trăng quê.
Em nằm nghe nhịp thôn quê,
Nghe lòng mình đã vụng về lớn hơn.

Anh ơi, phận gái dặm trường,
Theo anh là đã gửi thương theo người.
Mai sau dẫu nắng hay mưa,
Xin cùng anh giữ nếp xưa trong nhà.

Có khi em nhớ mẹ cha,
Ngồi bên cửa bếp xót xa một mình.
Anh về chỉ nói một lời:
“Nhà ta có cả chúng mình, đừng lo.”

Thế là em lại mỉm cười,
Thấy đời giản dị mà vui đến lạ.
Từ nay bến lạ thành nhà,
Từ nay em đã là dâu nhà anh.

28/3/2026