Chuyện của những ngón tay đan, trong một hay nhiều đêm đã tàn
Hơi ấm và lắm chuyện lộn xộn trong tâm can từ một người rất thương một người mà chẳng dám
Đôi bàn tay thon đặt sát cạnh đôi bàn tay sần sùi thô nhám
Chạm vào xúc cảm để chỉ còn nghe tiếng lửa thổi bập bùng
Tách…tách…tách
Ôi những ngón tay này run run
Trong mớ tình cảm hồn nhiên và trong sạch
Không vụ lợi và cũng chẳng toan tính thiệt hơn.
Chuyện của những ngón tay đan,
trong một buổi ban mai nắng còn chưa tràn qua những ô cửa sổ
Người vẫn ở bên cạnh mình cùng những lời thổ lộ
Gợi về những hạnh phúc nhỏ nhoi ai cũng mong có
Chúng mình đem hạt gieo vào những con gió
Và thổi lên từ những cánh đồng xa yêu thương đậm đà
Chúng mình biết chuyện tình yêu không thể thiếu những phong ba
Là phép thử kiên cường để mình học cách cảm thông và hiểu nhau hơn trước
Trên những bước đường
đã hứa rằng sẽ còn đi cùng nhau.
Chuyện của những ngón tay đan,
trong một chiều nắng nhạt trải dài trên ga tàu
Chính mình đã chuẩn bị tâm lý vững vàng
để nói cho nhau nghe cảm xúc chân thật, rồi tạm rời xa nhau
Phút chia tay ấy, người đã từng bịn rịn sụt sùi hồi lâu
Bởi yêu xa chưa bao giờ là dễ dàng đón nhận
Hẹn với nhau ngày trở về sẽ là khi đất nước hoà ca và tin vui thắng trận
Tình đôi mình lại trải đủ mặn bùi và ngọt hậu nồng môi
Khó khăn thế nào rồi cũng sẽ qua thôi
Mình đưa đôi bàn tay lên,
ngắm hồi lâu và nở những nụ cười ước nguyện.
Chuyện của những ngón tay đan,
của những ngày nhá nhem màn trời từ góc phố hành lang
Những hạt nước rơi vỗ tan đôi vai gầy vội ướt
Ngón tay khum lại che thành những vòng cung phía trước
Đỡ cho chúng mình không còn lạnh bởi mùa của những cơn mưa
Trên những con đường xưa
Đã từng có người đứng đợi như trước nay vẫn thế
Nhìn ánh mắt rưng rưng ngấn lệ
Chỉ biết cảm ơn vì đã thương và yêu mình,
Chuyện của những ngón tay đan từ hoàng hôn đến bình minh
Là một vùng trời thắm nhiệt và nhiều tầng mây của cảm xúc
Hoa sẽ thật thơm và nến thật lung linh
Tự bảo phải sống thật hạnh phúc nhé chúng mình
Vì cuộc đời luôn luôn đẹp trước những nhỏ nhen ích kỉ
Kể cả khi những ngón tay dẫu có vô tri và chẳng còn đan vào nhau nhiều như trước
Chỉ sợ người vừa đến lại vội quay bước, người rời xa
Nhưng tin rằng niềm vui sẽ được chữa lành mà,
vì chúng mình đều xứng đáng được yêu
bằng cách này hoặc cách khác.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.