Thôi về đi những ngày tàn dại
Ta tiến gần
Đến nấm mồ con
Hơn bao giờ hết, anh sợ!
Bóng cây chiều, với nắng hoàng hôn.
Về đi em!
Phí hoài tuổi trẻ
Ngoài đời kia mịt mùng bão giông
Về với anh, tháng ngày nặng nhẹ
Chẳng phiền muộn chấp chới cõi lòng.
Mệt em không!
Ngược chiều phố cũ
Tiếng còi xe, ánh đèn tàu đêm
Mệt không em?
Lá vàng hè vắng
Gió lao xao rét mướt mùa đông.
Về với anh ôm ấp cõi lòng!
Nghe hơi thở bình yên, trên từng giấc ngủ
Có bài hát không tên, vẫn trong phím chờ
Vội gì em
chuyện nay mai sau đó
Ai cũng già
Rồi tiếc mùa xuân!
Anh vẫn sống, như thời còn trai trẻ
Bao vướng víu tất bật lo toan
Có lẽ bình yên
Rồi sẽ tới chậm chút.
Chẳng vội vàng gì
Vì anh biết được
Sớm ngày mai anh vẫn còn em.
Có niềm tin tình yêu sẽ tới
Anh chiêm nghiệm cuộc đời là thế
Em nghe không, con tim rạo rực
Em biết rồi, anh đã yêu em.
Hải Dương, 2019
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.