Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 02/12/2025 22:33, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 22/01/2026 11:03, số lượt xem: 150

Một tấm chân tình qua những dòng câu chữ,
Gửi người thương – gửi mãi đến tận cùng.
Anh ở đâu giữa muôn vạn chốn này?
Em đi tìm, lạc hoài trong giấc ngủ,
Lạc sâu hoài giữa sâu thẳm rừng xanh.

Người em thương… có lẽ chính là anh,
Em biết yêu anh bằng tất cả trái tim mình,
Biết yêu cuộc đời vì đã đưa anh đến.
Em biết rằng phía cuối trời xa ấy—
Anh ở đầu sông, em ở cuối sông,
Cách nhau chỉ một dòng đời lặng lẽ,
Mà chẳng ngăn nổi được tình chúng ta.

Và em viết tiếp những điều chưa kịp nói:

Nếu mai này sóng gió còn trở lại,
Em vẫn đi tìm anh giữa những điều còn ở lại.
Như lá giữ mùa, như mưa gìn giọt nước,
Như trái tim này chỉ biết hướng về anh.

Có những khi em sợ điều xa vắng,
Sợ một ngày chẳng còn được gọi “người thương”.
Nhưng rồi nhớ—trong mỗi nhịp em còn thở,
Một nhịp ấy dành cho anh giữa đời thường.

Anh có nghe không, từ phía về em
Tiếng yêu này tha thiết như gió đầu xuân.
Dẫu cách trở, dẫu lòng nhau chưa nói hết,
Em vẫn mong một ngày mình vẫn được nắm tay nhau.

Anh ở nơi nào, em vẫn đầy thương nhớ,
Viết gửi anh… và gửi cả chính em.

Và nếu mai này đời dài thêm giông gió,
Em vẫn tin điều giản dị nhất – là anh.
Như con sóng tìm bờ không biết mỏi,
Như trái tim em—chỉ chọn mỗi anh thôi.

Dẫu tháng ngày có thay bao màu áo,
Tình em dành cho anh vẫn vẹn nguyên ban đầu.
Chỉ mong một lần, ở cuối con đường ấy,
Anh quay lại… và thấy em đứng đợi từ lâu.

22h-22h33p, ngày 1 tháng 12 năm 2025