Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Ánh sáng từ sau cơn mưa
Mùa đông nay vẫn còn nguyên đó
Cái lạnh dài, lạnh đến tận xương
Tháng Một về, năm mới vừa chạm ngõ
Mà lòng ta còn ngổn ngang trăm hướng đường
Biết bao việc vẫn còn dang dở
Như tờ lịch lật mãi chẳng xong
Chỉ ước được một lần khép lại
Những lo toan vướng víu trong lòng
Cái lạnh này không còn dữ dội
Nhưng đủ làm tay khẽ run run
Mùa đông đó, tưởng chừng đã mỏi
Mà xuân về còn đứng ở rất gần
Gió ơi, gió thổi qua đời ta
Thổi qua những ngày nhiều trăn trở
Thổi qua những miền ký ức cũ
Nơi buồn vui nằm lẫn rất sâu xa
Gió ơi, gió ơi,
Hãy mang mùa xuân về cho kịp
Đừng thổi thêm những cơn gió lạnh
Làm lòng người se sắt giữa mênh mang
Hãy thổi những làn gió ấm
Của nắng vàng, của sớm dịu êm
Để ánh sáng rơi đầy trên phố
Soi từng con đường nhỏ thân quen
Gió ơi, gió ơi,
Hãy đi qua những mái nhà lặng lẽ
Hãy mang đến điều tốt đẹp
Mang theo mùi hương của hy vọng
Cho những ngày còn lắm bộn bề
Cho cuộc đời, cho mỗi phận người
Cho ai đó đang buồn không nói
Bỗng thấy lòng dịu lại, nhẹ vơi
Gió ơi, gió ơi,
Nếu có thể xin dừng chân chốc lát
Nghe lòng ta thì thầm rất khẽ
Những điều chưa kịp gọi thành tên
Có nghe không, gió ơi, lời ta gọi?
Giữa đất trời rộng lớn mênh mang
Ta gửi hết những điều chưa nói
Nhờ gió mang đi, khắp nhân gian.
0h7p - 0h56p, ngày 6 tháng 1 năm 2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.