Tôi đã tưởng em là nắng hạ
Đem chút ánh sáng đến bên đời
Tỉnh giấc bỗng nhiên hoá xa lạ
Em chỉ vội vàng ghé qua chơi.
Em đến bên, dẫu chẳng gọi mời
Lắng nghe tôi giữa những đơn côi
Ôm lấy những nỗi buồn chưa vơi
Thức cùng tôi trong đêm tăm tối.
Tôi vẫn luôn cảm thấy có lỗi
Đáng lẽ em chẳng nên ở đây
Thương làm gì, một kẻ có tội
Với những nỗi đớn đau chất đầy.
Tôi từng hỏi em, tại sao vậy?
Tại sao em chẳng bỏ tôi đi?
Nửa phần hồn tôi cho em thấy
Có cứu được đâu, ở làm gì?
Đừng khiến tôi trở nên ích kỉ
Muốn giữ em lại cho riêng mình
Xin em cứ đi đi, bởi vì
Sau cùng cũng chỉ là lặng thinh.
Nhưng tim tôi đã nhuốm chút tình
Bởi những hi vọng mà em gieo
Tôi đã trông chờ ánh bình minh
Và đi tìm bóng em khắp nẻo.
Bước chân em, tôi sẽ đuổi theo
Yêu em bằng những gì có thể
Viết cho em tình ca trong veo
Đàn em nghe đến ngày tận thế.
Thế nhưng cuộc đời này khi dễ
Nào cho tôi hạnh phúc bao giờ
Hay bởi tôi nhận ra quá trễ
Nên em chỉ còn toàn thờ ơ.
Nửa đời tôi sống chết vật vờ
Có em như lần đầu được sống
Nhưng đời lại đưa một cái cớ
Biến em thành giấc mộng viển vông.
Biết bao đêm thao thức ngóng trông
Cũng đến ngày tôi nói em hay
Lòng tôi luôn có một cơn giông
Đã lặng khi có em lúc này.
Em có muốn cùng tay trong tay
Cùng nhau đến tận cùng thế giới
Ta sẽ cho phép mình chạy nhảy
Và ở bên nhau mãi chẳng rời.
Em im lặng, mặc tôi chơi vơi
Chẳng có tình cảm đâu, em nói
Chỉ là tôi luôn tự tìm tới
Rồi tự nhận lấy những thiệt thòi.
Phải rồi, em - ánh dương sáng chói
Còn tôi là bóng đêm lụi tàn
Ở bên chỉ làm nhau hư hoại
Sớm muộn cũng là chuyện hợp tan.
Em bảo ta chẳng thể làm bạn
Cũng chẳng thể như phút ban đầu
Giữa hai ta giờ đã nứt rạn
Không cách nào hàn gắn được đâu.
Từ giờ cho đến khi bạc đầu
Sẽ không xuất hiện “chúng ta” nữa
Chỉ còn mình tôi những đêm thâu
Cùng phần hồn mất đi một nửa.
Những vần thơ ngày càng mục rữa
Đã quen rồi, sao khoé mắt vẫn cay?
3h00 16/04/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.