Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Đăng ngày 31/05/2025 23:55, số lượt xem: 538

Chiếc lá rơi, không vì mùa gọi
Mà vì gió cuốn, hay vì lòng lá đã cạn xanh?
Giữa bầu trời, nó xoay mình tìm lại rễ
Nhưng nhận ra… cành đã thôi níu giữ nó từ lâu.

Chiếc lá rơi, không phải vì héo úa
Chỉ là nó hiểu… thời khắc phải buông tay
Có những tình yêu không chết trong lặng lẽ
Chỉ hoá thành một sắc thu, bay mãi giữa nhân gian.

Ta nhặt lá lên, lắng nghe từng thớ gân
Thấy trong đó những vết nứt của tháng năm xa vắng
Có lẽ, lá cũng từng run rẩy trong gió
Như trái tim ta từng một lần khẽ chùng.

Tình yêu đôi khi chẳng đợi đến mùa
Cũng chẳng cần một lý do để hoá thành dang dở
Có những người ngang qua đời ta, như cơn mưa
Chợt tưới mát, rồi rời đi… không một lời từ biệt.

Chiếc lá khô nằm yên trong lòng bàn tay
Ta không nỡ buông, mà cũng chẳng thể giữ
Tình yêu, phải chăng cũng như thế?
Chỉ đẹp khi ta học cách để nó rơi…

1/2/2025