Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh
Em tên là gì,
người con gái anh chỉ gặp hai lần
mà một đời vẫn chưa thôi ngoái lại.
Có phải em đã gửi vào mắt anh
một khoảng trời xanh của buổi chiều năm ấy,
để từ đó mỗi lần hoàng hôn chạm ngõ
lòng anh lại bâng khuâng như vừa đánh mất điều gì.
Anh chẳng nhớ mình đã nói những gì,
chỉ nhớ ánh mắt em
nhẹ như cánh gió lướt qua mặt nước,
mà làm dậy sóng cả một miền im lặng.
Có những cuộc gặp
ngắn hơn một cái chớp mi,
vậy mà dư âm của nó
lại dài hơn cả một quãng đời.
Em tên là gì?
Một câu hỏi mỏng như làn khói
mỗi ngày vẫn bay ngang ký ức.
Anh đã gọi bằng muôn vàn cách khác,
gọi bằng màu nắng cuối mùa,
bằng hương hoa còn vương trên lối cũ,
bằng tiếng chim lạc giữa chiều xa,
mà vẫn không chạm được
điều giản dị nhất trên đời.
Anh đã đi qua bao mùa gió trở,
qua những chuyến tàu mang đầy ly biệt,
qua những ga đời đông người rồi vắng người,
qua những con đường lá vàng phủ kín,
vẫn thấy lòng mình thiếu một âm thanh rất nhỏ—
cái tên của em,
chưa một lần được cất lên trọn vẹn.
Có những đêm mưa
anh ngồi nghe thời gian nhỏ giọt trên hiên,
từng giọt rơi như từng nhịp nhớ.
Thành phố ngủ yên,
chỉ trái tim anh còn thức,
lặng lẽ lần tìm bóng dáng em
giữa muôn vàn ô cửa sáng,
giữa bao khuôn mặt đi ngang cuộc đời
mà chẳng ai mang đôi mắt ấy.
Muôn ngàn cách trở
cũng chỉ vì một cái tên.
Một cái tên thôi
mà xa hơn mọi chân trời,
sâu hơn mọi dòng sông,
lặng hơn mọi khoảng im giữa hai nhịp thở.
Anh càng đi
lại càng hiểu
điều khó tìm nhất trên đời
đôi khi không phải một con người,
mà là cơ duyên để gọi đúng tên người ấy.
Vậy mà anh vẫn đi,
đi qua những mùa hoa nở rồi tàn,
đi qua những tháng năm tóc dần pha gió bụi,
đi qua những vui buồn chẳng còn nguyên vẹn,
mà trong tim vẫn giữ nguyên một khoảng sáng.
Có lẽ vì anh tin
ở đâu đó dưới bầu trời này,
em vẫn bình yên bước giữa cuộc đời,
và cái tên dịu dàng của em
vẫn mỗi ngày được gió gọi.
Nếu một mai tình cờ gặp lại,
anh sẽ không hỏi em còn nhớ hay quên.
Anh chỉ mỉm cười rất khẽ,
lắng nghe em tự giới thiệu mình.
Bởi sau ngần ấy năm kiếm tìm,
điều anh mong nhất
không phải là được giữ em ở lại,
mà chỉ là lần đầu tiên
được gọi đúng tên em
bằng tất cả dịu dàng của một trái tim
đã đợi chờ quá lâu.
Và nếu rồi em lại đi,
như cánh chim tan vào cuối trời lộng gió,
anh cũng sẽ mỉm cười.
Bởi từ khoảnh khắc ấy,
nỗi nhớ đã thôi vô danh,
kỷ niệm đã có một cách để gọi,
và cuộc kiếm tìm dài dằng dặc năm tháng
cuối cùng cũng nở thành một mùa hoa trong ký ức.
Có những mối duyên
không cần ở lại để thành bất tử.
Chỉ cần một cái tên
được cất lên đúng lúc, đúng người,
đã đủ làm sáng bừng
cả một quãng đời lặng lẽ.
Em tên là gì?
Có lẽ đến tận cuối con đường,
anh vẫn muốn hỏi câu ấy.
Không phải vì còn lạc mất em,
mà vì từ ngày có bóng hình em đi ngang cuộc đời,
chính hành trình đi tìm tên em
đã vô tình trở thành
một cái tên khác của tình yêu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.