Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
15.00
1 người thích
Đăng ngày Hôm qua 12:45, số lượt xem: 54

Chợt thức giấc khi trời nghiêng chén sáng
Đêm dần tan như mực loãng giữa hư không
Sương sớm mai dệt thành màn lụa mỏng
Nắng ban mai rơi nhẹ giấc mơ hồng.

Mặt đất mở lối đi còn đượm sương
Cỏ hoan ca bằng màu xanh non trẻ
Khắp nẻo phố chan đầy bao nỗi nhớ
Vệt thời gian hoá làn sáng tinh khôi

Sải bước giữa cuộc đời vừa trở gió
Nghe không gian lay động dải tinh cầu
Một hạt bụi cũng mang hình vũ trụ
Cựa mình sinh ra triệu kiếp nhiệm màu

Ký ức dâng như trăng lên đầu núi
Mùa xưa trở lại trong đáy hồn tôi
Tiếng cười xưa hoá thành đàn chim nhỏ
Bay ngang trời tuổi trẻ đã xa vời.

Có ước mơ trong như vầng nhật nguyệt
Có lời thề hoá sương khói mong manh
Có vết thương lặng sâu như lòng đất
Vẫn âm thầm nuôi lớn những mầm xanh.

Khi thức giấc là tôi dần trút bỏ
Rũ những điều không đáng giữ trong lòng
Ai can đảm dám vươn mình lột xác
Sẽ gặp mình trong ánh sáng quay về.

Đời chẳng mở cho hồn ai khép chặt
Quá khứ ngủ yên khi tự biết thứ tha
Khổ đau là thép tôi trong lửa
Sau hoả kiếp trỗi dậy giữa tro tàn

In trong Muôn thuở, Nxb Văn học