Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

25.00
2 người thích
Đăng ngày 19/01/2026 09:16, số lượt xem: 196

Ngã ba nghiêng gió ủ hồn sông cũ
Đất khẽ mở mi sâu đón nguyệt về
Khói lửa xưa rút vào miền cổ tích
Con đường xanh còn thở nhịp mê mê.

Mười đốm lửa gieo mùa không chịu tắt
Gió học tên người để ru đêm sâu
Sao khâu trời bằng mũi kim im lặng
Trăng vá thời gian rách buốt năm lâu.

Hố bom cũ kết chén nguồn đầy ắp
Gương đất soi vai áo tuổi xuân xanh
Bùn lặng lẽ dệt lụa nâng bàn bước
Máu nở cờ hồng gọi sớm yên lành.

Mũ sắt ngủ cùng hương cỏ mật ngọt
Dấu chân in còn thì thầm mộng non
Kim chỉ áo băng qua miền mưa lửa
Thêu nụ cười bền bỉ với non sông.

Con dốc cũ học nghiêng vai gánh gió
Đá cũng mềm khi nhớ một tên xa
Tiếng cuốc gõ chậm vào tim đêm thẳm
Đất lắng lòng nghe bước chị quay qua.

Các chị đứng thành hàng mạch gió thiêng
Bắc nhịp tin qua vết nứt trời cao
Tim nở cầu cho đêm vơi tối đen
Máu thắp đèn soi lối những chuyến vào.

Cỏ non viết thư bằng sương rất mỏng
Gửi người dừng chân cúi mặt lắng nghe
Hương khói nhẹ như lời thề đất cũ
Chạm mắt rồi thành biển lặng không bờ.

Bức ảnh nhỏ giữ nguyên mùa nắng sớm
Ánh cười mang gió vượt mấy ngàn xa
Thời gian chùng gối bên miền im ắng
Nghe đất đọc thầm một tiếng: quê nhà.

Mai tàu lửa mang trời đi tiếp nữa
Bánh lăn êm qua giấc ngủ nghìn thu
Chúng em cài hoa lên ngực đất mẹ
Để nắng về gọi chị dậy… khẽ ru.

Nếu gió hỏi vì sao miền yên ắng
Xin nói rằng đất đã phác kinh thiêng
Mỗi bước người là trang thương nhớ mở
Các chị về trong sớm mới – triều dương.

Đồng lộc ơi, ai gửi hồn vào gió
Niềm tha thiết tuổi hoa niên bập bùng
Mười kiều thơ giữa đá cát héo hon
Cuốc và thân, dấn mình cho Tổ Quốc.

Năm tháng trôi, họng bom thôi gào thét
Các chị đi và yên giấc đời mình
Mười nàng đào đã hoà cùng non nước
Đồng Lộc ơi! các chị thương nhớ về.

Thuơng nhớ các chị.
Lâm Đồng 30/12/2025.