Thơ thành viên » Hoàng An Anh Thịnh » Trang thơ thành viên » Muôn thuở
Thảm cỏ rối độc hành
Hải âu neo khắp chốn
Chúng chẳng biết rồi đời
Đong đưa hay trào xiết
Bồng bềnh trôi về đâu.
Lòng vẫn phía miên man
Em xuyên qua phiến lá
Nghiệm thấu cả trời xanh
Vòng khắp nẻo trăng ngà
Em cũng đã tự thấu:
Con nước kia bất hạnh
Vốn dĩ khảm ngọt ngào
Tinh khôi giữa đại ngàn
Bỗng gió đâu tràn về
Lao xao kéo lấy nước
Xuôi ra phía đại dương
Rã đau đớn vào biển.
Em thế mình làm nắng
Rọi ánh ỏi đời anh
Em thế mình làm hoa
Dâng ngát lối anh về.
Chợt chẳng vẹn câu thề
Gửi hồn về mai sau
Em đã mường tượng trước
Tuyệt chẳng suy tính được
Trời xanh lại tối thế!
Ai rồi cũng về xa
Theo tiếng gọi tạo hoá
Đến địa hạt viễn xứ
Buông bụi trần lắm lem.
Người có nguyện cùng em
Đến cùng tận vô biên
Vượt trùng trùng cách trở
Tan hoà trong đáy biển
Đan quyện hồn vào nhau.
Cho sóng bể đời sau
Mãi ngàn xa còn biếc
Đại dương trọn màu ngọc
Vọng vạn trượng dương gian.
Lâm Đồng 31/1/2026.
Đăng bởi NC Thanh vào 31/01/2026 23:48
Có 1 người thích
Đăng bởi Hoàng An Anh Thịnh vào 01/02/2026 12:03
Có 1 người thích
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.