Thơ thành viên » Hoàng An Anh Thịnh » Trang thơ thành viên » Muôn thuở
Cánh Hải Âu kiêu hãnh giữa sóng biếc.
Đoá sen hồng tự tại trong bùn lầy.
Một lá cờ ươm sắc đỏ nồng son.
Làn sóng cỏ bập bùng gợn kí ức:
Ngày hôm qua rực ngời của dân tộc.
Đó là một thuở ăn bụi bám đất
Những ngày Xuân khói lửa đan kín trời
Héo hon bạc, không tiếng chim hoan ca
Tán nhành cây vốn biếc, hoá úa tàn
Bao chiến hào miên man vang đạn súng
Bao con người rám nắng đội trời xanh.
Một mặt trời nho nhỏ trên thủ cấp,
Mà quê hương theo nắng gửi trong ấy:
Ngọn hải đăng tự hào giữa trùng khơi.
Năm tháng trôi, theo triều dương ánh nguyệt
Trùng lớp nỗi niềm chất đáy tâm tư
Có giấc mơ còn vương mực ngòi bút,
Có cảnh mộng ấp ôm người thương yêu.
Nhưng phận mệnh cứu nước đã khước từ,
Đành tự tình, ôm binh khí song pha
Lấy ngực trần viết: “Tổ Quốc Quyết thắng”.
Anh chẳng sợ cơn khát máu bom đạn,
Anh chỉ tiếc bóng dáng bao hình hài
Giữa trường chinh, làm hậu phương chiếu sáng.
Khắc ngã xuống, đất đổ nghiêng về trời
Giếng mắt hạ theo mảnh thép vô tình
Xuyên da thịt, máu đào loang trường chinh
Bỗng văng vẳng những tiếng gọi: “Mẹ ơi”.
Khép lặng lẽ cuốn biên huyết lệ,
Mở huy hoàng trang hoà bình tái thế,
Tán đào Xuân, hiển hiện ngày khải hoàn,
Ánh triều dương rải vàng phủ sắc cảnh,
Những bóng dáng thêu dệt nhiều mùa xanh,
Anh đã nằm cho hậu thế an lành
Những cành thụ, tán biếc dâng mát anh
Anh lặng im, yên giấc giữa xuân thanh.
Dựng xây đất nước, miền trời gấm hoa.
Bắc—Trung —Nam đã về một nhà
Thống nhất rồi các anh thương mến ơi!
Anh thanh thản, đừng ngoái chân trên cỏ
Xuân hôm nay cũng tinh khôi và lộng gió,
Như những người đã viết nên mùa Xuân.
Lâm Đồng 12/12/2025.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.