Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Mục II » Sân ga chiều cuối năm
Sáu mươi năm một bóng hình đứng đợi
Gìn giữ nguyên vẹn một lời hẹn xưa
Lời thề trao giữa chiều mưa
Tiễn người ra trận khói bừa loạt bom.
Ngày đất nước oằn mình trong đạn lửa
Tổ quốc gọi tên, anh khoác ba lô
Chẳng kịp một lễ tơ hồng
Chỉ kịp siết lấy tay gầy run run.
Ánh mắt nhìn nhau nghẹn ngào níu giữ
Một quãng đời xanh chưa kịp bắt đầu
Anh cười, giọng nói ấm sâu:
“Thắng trận này... anh về cưới em nghe!
Ráng chờ anh...”
Mấy lời giản dị đơn sơ
Mà găm vào dạ suốt bờ tử sinh
Theo em trọn một kiếp người
Khi anh cất bước hướng trời đạn bom.
Anh ngoái lại nhìn em thật lâu, thật kỹ
Không phải vì ngập ngừng, bước chân dốc chí
Mà bởi trong mắt anh còn nguyên một mái nhà chưa kịp dựng
Một bếp lửa reo vui chưa kịp nhóm lên
Một đàn con còn nằm trong những giấc mơ rất trẻ
Và cả hạnh phúc thanh xuân dang dở của hai người.
Rồi chiến tranh xé đôi mình hai ngả
Đôi ta xa nhau...
Dài hơn mọi con đường
Sâu hơn mọi dòng sông
Khốc liệt hơn mọi cuộc chia ly từng có trên đời.
Em — cô gái tuổi mười tám, đôi mươi
Gói trọn thanh xuân trong tim hồng trinh bạch
Anh — người lính gửi tuổi trẻ vào lòng non nước sạch
Đổi bình yên lấy sắc đỏ cờ bay.
Hai bàn tay từng đan lồng ấm áp
Chỉ kịp hẹn ngày đất nước khải hoàn ca
Em tin lời anh, niềm tin như máu thịt
Chưa một lần nghĩ lời hẹn hoá âm dương.
Thế nên em cứ chờ...
Chờ hết mùa mưa sang mùa nắng cháy
Chờ lá xanh rì rồi rụng úa vàng phai
Chờ từ thuở tóc mây mềm rực rỡ
Đến khi mái đầu lặng lẽ nhuộm sương mai.
Mỗi năm qua đi, thắp một nhành hy vọng
Mỗi xuân trở về, mắt ngóng phía triền đê
Mỗi cánh én ngang trời chao lượn bóng
Cứ ngỡ bước chân anh đã cận kề.
Rồi một ngày...
Người ta mang đến một bản tin:
Anh đã ngã xuống!
Đất trời sụp đổ, em lặng người đi
Nhưng tim em gào lên: Không! Em không tin!
Bởi kẻ lữ hành đã hứa sẽ hồi hương
Người đã hẹn ngày cưới thì không bao giờ bội ước
Bom đạn có thể xé nát hình hài cốt nhục
Chẳng thể cướp đi lời thề giữa hai trái tim.
Rồi ngày non sông nối liền một dải
Đoàn quân chiến thắng rầm rập trở về
Sân ga rộn rã tiếng cười đoàn tụ
Mái nhà ai cũng đỏ lửa sum vầy.
Chỉ riêng em...
Vẫn đứng nơi góc cũ
Lặng lẽ trông về phía cuối chân trời
Đợi một dáng hình quen thuộc
Đợi một tiếng gọi thân thương
Đợi một lời hứa cũ...
Để rồi khi thế gian không còn ai phải chờ đợi nữa
Em mới chịu cúi đầu tin vào sự thật đắng cay
Rằng anh đã nằm lại, vĩnh viễn không về
Ở một toạ độ nào đó sâu trong lòng đất mẹ
Hoá thành màu xanh bất tận của đại ngàn núi rừng
Hoá thành tên gọi thiêng liêng của hai tiếng Tổ quốc!
Từ ngày ấy...
Sáu mươi năm ròng rã bước chân đơn độc
Em đi tìm anh qua vạn dặm nẻo đường
Xuyên những cánh rừng hoang, triền núi thẳm
Qua những dòng sông, con suối mù sương
Nơi những nghĩa trang phủ mờ hoa trắng
Bên những tấm bia vô danh khắc vội dòng chữ buồn:
“Liệt sĩ chưa xác định được thông tin...”
Mỗi nắm đất đỏ bầm làm tim em thắt lại
Mỗi cơn gió đại ngàn như tiếng gọi từ sâu
Mỗi bước chân đi chồng chất vết thương đau
Mỗi lần thất vọng lại làm niềm tin thêm kiên định.
Em tìm anh...
Không phải để trách người lỗi hẹn
Mà chỉ mong được đón anh về lại quê hương
Để người chiến sĩ năm xưa không còn cô quạnh
Giữa đại ngàn hoang vu gió hú lạnh lùng.
Để anh được nằm dưới một mái nhà ấm áp
Có nén hương thơm thắp mỗi buổi chiều tà
Có tiếng người vợ hiền gọi nhỏ: “Chồng ơi...”
Nhưng đất nước mình rộng dài biết mấy
Dáng hình anh đã hoà vào sông núi bao la
Em biết tìm anh nơi đâu giữa muôn trùng?
Em hiểu rằng:
Có những lời hứa không vì cái chết mà tan biến
Có những cuộc đợi chờ không vì năm tháng mà nhạt phai
Có những tình yêu không cần tờ hôn thú
Vẫn vẹn nguyên nghĩa tào khang, chồng vợ suốt đời.
Bởi em luôn tâm niệm một điều sắt đá:
Đã hứa một lời, suốt đời giữ trọn với một người
Một lời hứa mang sức nặng của trăm năm trách nhiệm
Dẫu còn sống hay đã hoá thành bất tử
Thì trong tim này, duy nhất chỉ có anh.
Sáu mươi năm...
Thanh xuân của em đã lùi vào dĩ vãng
Mái tóc xanh ngày nào nay đã bạc trắng theo từng mùa gió chướng
Đôi mắt tuổi thơ ngây nay in hằn bao dấu vết thời gian
Đời người đã bước hẳn về buổi hoàng hôn xế chiều.
Còn anh...
Vẫn mãi là chàng trai đôi mươi trẻ tuổi
Vẫn mãi là mùa xuân vĩnh cửu của non sông
Vẫn ở lại trong sắc xanh chiếc áo lính năm nào
Trong khúc quân hành hùng tráng không bao giờ khép lại
Trong ký ức của một người con gái
Đã dành trọn một đời để yêu và để đợi.
Rồi hôm nay...
Sau gần sáu mươi năm lặng lẽ khóc thầm,
Nhà nước đã chính thức công nhận
Em là vợ của anh.
Danh phận ấy
Đến muộn gần sáu mươi năm.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.