Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 03/06/2026 17:19, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào Hôm kia 02:19, số lượt xem: 302

Có một buổi chiều đi ngang qua đời anh,
Mùa hạ khựng lại trong vòm cây xanh thẳm,
Em đến rất khẽ, như làn gió vừa chạm,
Mà lòng anh thì chợt nghiêng về phía không em.

Anh đã nhìn em bằng một khoảng trời quen,
Đẹp đến lạ, mong manh đến nhói lòng,
Để rồi từ phút giây tưởng chừng ngắn ngủi ấy,
Cả một đời sau hoá vệt sáng mênh mông.

Thương nhớ một đời, trong tim còn một bóng hình,
Đến bây giờ gặp lại, chưa chắc đã là gặp lại,
Gặp em rồi, mà anh quên chưa hỏi,
Em tên là gì giữa cuộc đời trôi nhanh?

Hỡi ôi, cái chủ quan rất người của anh,
Đã âm thầm gieo một miền day dứt,
Để từ đó biết bao lần tìm kiếm,
Vẫn chỉ chạm vào khoảng trống của chính mình.

Chẳng thể nào gặp em lần nữa,
Người con gái của mùa hạ năm nào,
Một dáng hình đi qua mà thành vĩnh viễn,
Một ánh nhìn thôi cũng đủ hoá lao xao.

Thôi thì, em cũng là một phần đời anh,
Như cơn mưa không kịp gọi tên mà vẫn làm lòng ướt,
Như vệt hương đi qua rồi còn ở lại,
Như một câu thơ chưa dứt đã thành đau.

Thơ anh viết, anh vẫn để đó,
Như cất một điều gì rất mỏng trong tim,
Biết đâu có lần em từng lặng lẽ đọc qua,
Rồi dừng lại rất khẽ giữa miền chữ nghĩa.

Biết đâu trong những dòng lặng yên ấy,
Em đã nghe vang lên một tiếng lòng xưa cũ,
Vẫn âm thầm cháy sáng giữa đời người,
Như buổi chiều năm đó chưa từng đi qua.

12h39p - 17h19p, ngày 2-3/6/2026