Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2026-2030 » Hoa mẫu đơn
Em mang một nỗi buồn không gọi được thành tên,
Như chiều xuống rất chậm trên mái nhà cũ kỹ,
Như giọt mưa nằm im nơi hiên vắng,
Cứ rơi rồi… mà chẳng biết rơi về đâu.
Em vẫn nghĩ về anh trong những đêm thật sâu,
Lo một tiếng thở dài, lo một ngày anh mỏi mệt,
Lo con đường phía trước nhiều gai góc,
Mà đôi tay em — liệu có đủ sức giữ người?
Em sợ lắm, anh à, những tháng ngày chơi vơi,
Sợ mình đứng bên anh mà hoá thành xa lạ,
Sợ những điều em trao rồi một ngày trở nên nhạt,
Sợ cả chính mình — chẳng còn ích gì cho anh.
Có những buổi chiều trời xanh đến mong manh,
Em ngồi đếm thời gian qua từng ô cửa nhỏ,
Ngoài kia đời vẫn ồn ào, cây lá vẫn xanh,
Chỉ lòng em cứ tự hỏi một điều không dứt:
“Nếu một ngày anh chẳng cần đến em nữa,
Em sẽ là gì giữa cuộc đời rộng đến mênh mông?”
Một cái bóng đi qua bên thềm ký ức,
Hay một người từng thương, rồi cũng hoá hư không?
Em đâu muốn tình yêu thành một món nợ lòng,
Càng không muốn anh vì thương mà ở lại.
Em chỉ muốn khi con đường anh còn dài,
Em có thể là một mái hiên cho anh trú gió.
Nhưng em cũng hiểu đời người đâu chỉ có những ngày dịu ngọt,
Có những mùa đi qua chẳng báo trước bao giờ.
Có khi yêu một người là học cách đứng bên bờ,
Không níu kéo, không đòi hỏi, không làm đau nhau nữa.
Vậy mà trái tim em vẫn chẳng chịu bình yên,
Vẫn trắc trở như con thuyền không tìm ra bến đỗ.
Em lo cho anh nhiều hơn lo mình,
Rồi âm thầm tự hỏi:
“Nếu em chẳng thể giúp gì cho anh,
Liệu anh còn cần em ở lại?”
Nỗi buồn ấy không ầm ào như giông bão,
Không gào lên, không đập vỡ một điều gì.
Nó chỉ lặng lẽ ngồi bên em mỗi tối,
Như một người khách quen — chẳng chịu bước chân đi.
Có lẽ bởi yêu nên em thường nghĩ suy,
Bởi thương nên sợ mình trở thành vô nghĩa.
Em sợ một ngày bàn tay mình không còn đủ ấm,
Để anh tìm về sau những mỏi mệt của nhân gian.
Nhưng nếu mai này anh bước qua muôn ngàn mùa nắng,
Nếu cuộc đời anh rực rỡ chẳng cần em,
Em vẫn mong mình từng có một khoảng trời rất đẹp
Nơi em đã thương anh bằng tất cả những gì em có thể.
Và nỗi buồn lớn nhất của em,
Không phải là sợ mất anh giữa cuộc đời rộng lớn,
Mà là sợ mình còn yêu rất nhiều,
Nhưng chẳng còn đủ ý nghĩa
Để được đứng cạnh anh
Như ngày đầu anh gọi tên em.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.