Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 13:28, số lượt xem: 36

Đến bao giờ mới đủ nghìn bài thơ đây,
Những trang giấy trắng còn chờ tay tôi viết.
Ngày đi vội như dòng người ngoài phố,
Thời gian nghiêng vai hối hả bước không ngừng.

Ngày nối ngày, đêm lại chồng lên đêm,
Tôi thức với những con chữ chưa thành tiếng.
Một câu thơ cũng cần bao thao thức,
Bao nỗi lòng gửi gắm giữa nhân gian.

Chỉ mong sao, giữa bộn bề tuổi trẻ,
Giữ được lòng say đắm với thơ ca.
Để một ngày nhìn lại miền ký ức,
Thấy đời mình từng cháy hết vì thơ.

Ngày thi tốt nghiệp cũng dần gần tới,
Những cánh cửa tương lai khẽ gọi tên.
Ngôi trường mơ ước vẫn nằm nơi phía trước,
Như vì sao còn sáng giữa màn đêm.

Tôi vẫn bước giữa bao điều áp lực,
Giữa lo toan, kỳ vọng của cuộc đời.
Chỉ mong thời gian trôi nhanh thêm chút nữa,
Để giấc mơ này sớm hoá thành bông hoa.

Hỡi tâm hồn thi sĩ của tôi ơi,
Xin đừng mệt mỏi giữa những ngày giông gió.
Hãy bền lòng cùng nghìn trang giấy nhỏ,
Dẫu đường dài còn lắm nỗi gian nan.

Gần nghìn bài nữa thôi là chạm tới,
Một ước mơ từng cháy đỏ trong tim.
Có những ngày cuộc đời đầy trắc trở,
Nhưng thơ chưa từng bỏ mặc tôi đâu.

Vui và buồn tôi gửi vào trong chữ,
Những khát khao nằm lặng giữa câu thơ.
Thơ của tôi chỉ là mây cùng gió,
Là trời xanh và nắng sớm dịu dàng.

Tôi đâu dám nhận mình là thi sĩ,
Chỉ là người mang nhiều mộng mơ thôi.
Một văn nghệ sĩ nhỏ tuổi giữa đời,
Đem trái tim gửi vào từng con chữ.

Nhưng tâm hồn này đã thuộc về nghệ thuật,
Đã quen rồi với thao thức đêm khuya.
Tôi gửi chút đời mình vào trang giấy,
Như gửi mùa xuân ở lại với nhân gian.

Tôi dâng hiến tuổi xuân cho văn học,
Cho tiếng Việt mềm mại tựa dòng sông.
Cho văn hoá Việt Nam ngàn năm còn mãi,
Giữa cuộc đời rộng lớn phía tương lai.

Một con người của thế hệ mai sau,
Mang tuổi trẻ đổi lấy niềm say chữ.
Bởi văn học không chỉ là câu hát,
Mà là hồn dân tộc tự ngàn xưa.

Nghệ thuật sống trong từng hơi thở Việt,
Trong câu ca, tiếng mẹ, dáng làng quê.
Nếu mai này tôi đi qua năm tháng,
Xin vẫn còn một khoảng sáng của thơ.

Để khi tóc xanh bạc màu theo gió,
Tôi vẫn cười vì đã sống hết mình.
Vì đã yêu văn chương bằng tất cả,
Như yêu quê hương, đất nước của mình.