Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

25.00
Đăng ngày 14/10/2025 02:51, số lượt xem: 209

Người ta hỏi tôi
Sao cứ mãi làm thơ,
Khi đời sống bề bộn lo toan,
Khi đêm dài, mắt đỏ,
Khi trái tim dễ vỡ mà không thôi thổn thức…

Tôi chỉ cười,
Vì có lẽ
Tôi sinh ra để làm thơ.

Ngày có thơ
Là ngày tôi thấy lòng mình nhẹ tênh như gió
Dẫu ngoài kia bao giông tố rền vang,
Dẫu tiếng đời như cát bụi
Thổi vào tim, rát buốt

Tôi vẫn viết
Vẫn ngồi lặng lẽ với bóng mình trong đêm,
Chỉ có tiếng gõ bàn phím
Và hơi thở thơ còn nóng hổi.

Tôi đã từng viết
Giữa cơn sốt, giữa ngày bệnh,
Viết như thể
Không viết ra thì tim sẽ vỡ mất.

Tôi từng thầm nghĩ
Liệu có ai trên đời
Viết nhiều như tôi?
Trăm bài, nghìn bài,
Những con chữ như đàn chim
Không chịu ngủ yên.

Có người thương tôi
Khuyên hãy giữ gìn sức khoẻ,
Rằng đời còn dài,
Đừng đốt cháy mình vì những điều mỏng manh.

Nhưng tôi không đành lòng
Vì mỗi khi thơ gọi
Tôi không thể làm ngơ.

Tôi không biết vì sao
Chỉ biết rằng
Thơ như lửa, như nước, như không khí
Tôi không sống nổi nếu thiếu thơ.

Có lẽ, với tôi
Thơ không phải chỉ để làm đẹp một chiều mưa,
Mà là để sống
Để hiểu mình đang sống.

Thơ là triết lý
Là cách tôi nhìn đời,
Yêu người
Và thứ tha.

Thơ là cách tôi đi qua những ngày đau,
Là niềm tin bé nhỏ
Giữa cuộc đời rộng lớn và dửng dưng.

Tôi vẫn sẽ viết
Dù ai nói tôi hoang đường,
Vì tôi biết
Một ngày không có thơ
Là một ngày tôi không còn là chính mình.

2h51p, ngày 13 tháng 10 năm 2025