Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Đã ba năm rồi, trái tim này vẫn còn đập vì thơ,
Những nhịp đập âm thầm mà sâu xa, bền bỉ,
Một niềm tin lặng lẽ, chẳng ồn ào, chẳng vội,
Nhưng đủ ấm để thắp sáng những tháng ngày.
Trái tim ấy vẫn biết yêu, biết nhớ, biết thương,
Biết vui khi nắng nhẹ len qua từng ô cửa,
Biết buồn khi chiều rơi, gió lặng giữa khoảng không,
Biết rung động trước những điều nhỏ bé, mong manh.
Vẫn biết đau khi lời chưa kịp nói,
Biết khóc khi lòng chợt thấy cô đơn,
Giữa cuộc đời rộng dài và vô tận,
Tự hỏi mình đang tìm kiếm điều chi.
Cả cuộc đời này như một hành trình xa,
Đi tìm hoài bão giữa muôn trùng ước vọng,
Đi tìm tương lai nơi chân trời rực sáng,
Đi tìm tuổi trẻ cháy bỏng phía ngoài kia.
Nhưng rồi lại lặng thầm quay trở lại,
Chọn một con đường chẳng giống ai đi,
Đi tìm chính mình trong từng câu chữ nhỏ,
Trong vần thơ, trong khoảng lặng của tâm hồn.
Sống là để làm thơ, để thở cùng nhịp chữ,
Làm thơ là để sống, để giữ lấy chính mình,
Để tồn tại giữa dòng đời nghiêng ngả,
Vẫn có nơi cho tâm hồn được bình yên.
Một tâm hồn biết mơ mộng và khát khao,
Biết yêu thương, biết dại khờ, nông nổi,
Cũng phải cất lên tiếng nói rất riêng,
Dẫu yếu ớt nhưng chân thành, sâu sắc.
Thơ trở thành nơi ta soi mình lặng lẽ,
Như tấm gương phản chiếu cả cuộc đời,
Thấy những điều chưa từng dám đối diện,
Thấy cả những vết thương vẫn chưa lành.
Khát khao được viết—viết nhiều hơn nữa,
Viết không ngừng như nhịp thở không thôi,
Viết đến khi bàn tay chai sạn, mỏi mệt,
Nhưng trái tim thì vẫn cứ dạt dào.
Viết để giải toả những điều chưa thể nói,
Viết để hiểu mình trong những phút yếu mềm,
Viết để giữ lại những gì sắp mất,
Những ký ức trôi qua chẳng thể gọi tên.
Viết để nói lên những điều không thể diễn đạt,
Những cảm xúc lặng im giữa dòng đời,
Những suy tư như mây trời lơ lửng,
Chỉ có thơ mới chạm tới tận cùng.
Và rồi một ngày nhìn lại quãng đường xưa,
Ba năm ấy chẳng dài mà cũng chẳng ngắn,
Nhưng đủ để thấy mình đã khác,
Đã lớn lên từ những vần thơ.
Vẫn sẽ viết, dẫu mai này có đổi thay,
Dẫu cuộc đời cuốn đi bao nhiêu hướng,
Thì nơi ấy—những dòng thơ ở lại,
Như một phần không thể tách rời.
Bởi thơ không chỉ là những câu chữ,
Mà là cả một đời người gửi gắm vào trong,
Là nơi trái tim được sống thật nhất,
Giữa thế gian rộng lớn, vẫn là mình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.