Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 25/12/2025 12:11, số lượt xem: 106

Có những lúc ta tự hỏi
Vì sao mình mê mải với thơ đến thế
Là say thật
Hay chỉ là mượn vài câu chữ
Để che đi những khoảng trống trong lòng?

Có khi cầm bút
Chỉ để viết cho xong một đêm dài
Viết cho đỡ cô đơn
Viết như người nói một mình
Giữa căn phòng không ai đáp lại.

Nhưng rồi thơ ở lại
Ở lại rất lâu
Như một thói quen
Như một nỗi day dứt
Như một người bạn
Không hứa hẹn
Nhưng chưa từng bỏ đi.

Một cuộc đời trọn vẹn với thơ
Không phải lúc nào cũng đẹp
Có khi là những câu chữ lấm lem
Những ý nghĩ chưa kịp sáng
Những bài thơ viết ra
Mà chính mình cũng thấy buồn.

Ta dùng thơ để tâm sự
Những điều không dám nói thành lời
Dùng thơ để hỏi
Những câu hỏi không ai trả lời giúp
Dùng thơ để giữ lại
Những cảm xúc
Mà đời sống vội vàng
Sắp sửa cuốn trôi.

Đời thơ
Có lúc đẹp đến nao lòng
Như buổi sáng sau cơn mưa
Như một ánh nhìn rất thật
Có lúc buồn đến kiệt sức
Buồn không vì ai
Chỉ vì thấy mình bé nhỏ
Giữa thời gian quá rộng dài.

Người ta nói trăm năm mới có duyên kiếp
Nhưng với thơ
Có khi chẳng cần đợi đến trăm năm
Chỉ vài năm
Chỉ một khoảnh khắc
Lòng bỗng mở ra
Và thơ bước vào
Ở lại.

Chưa tới một đời người
Chưa tới một thập kỷ
Ta đã gắn bó với thơ
Như gắn bó với chính mình
Không rời được
Cũng chẳng nỡ bỏ.

Một cuộc đời
Và một đời thơ
Cứ thế song hành
Vui buồn cùng nhau
Sai lầm cùng nhau
Trưởng thành cùng nhau
Dẫu biết
Không phải bài thơ nào cũng hay
Nhưng đều mang dấu vết của đời sống thật.

Muốn viết được thơ
Có lẽ phải có một tâm hồn đủ rộng
Để chứa cả niềm vui lẫn nỗi buồn
Để chấp nhận những đổ vỡ
Những nghi ngờ
Những lần mất phương hướng.

Thơ không cứu rỗi ai
Nhưng giúp ta đứng vững
Khi tưởng như mình sắp ngã
Thơ không làm đời bớt khổ
Nhưng cho ta một cách
Để đi qua nỗi khổ
Mà không đánh mất mình.

Rồi thời gian sẽ đi
Mang theo tuổi trẻ
Mang theo những đêm trắng
Nhưng nếu còn giữ được thơ
Là còn giữ được
Một phần lương thiện
Một phần chân thật
Của chính ta.

Một cuộc đời trọn vẹn với thơ
Không cần vang danh
Không cần được nhớ tên
Chỉ cần đến cuối cùng
Khi ngoảnh lại
Ta có thể nói với lòng mình rằng:
Ta đã sống
Ta đã yêu
Và ta đã viết
Bằng tất cả những gì mình có.

3h45p, ngày 25 tháng 12 năm 2025