Tình em như mây,
Tình anh là gió,
GIó thổi phương nào mây theo phương đó.
Nhưng đời em là cây xanh đầy nhựa sống,
Còn anh đã lác đác lá vàng.
Em tổn thương,
Anh tổn thương,
Ta tổn thương.
Em đến bên anh,
Lấy yêu thương bù đắp tổn thương.
Anh co mình,
Dùng tổn thương đáp lại yêu thương.
Anh bước qua nửa cuộc đời,
Từng tan vỡ và vẫn đơn côi.
Em bắt đầu bước đi,
Đầy nhiệt huyết.
Em dùng nhiệt huyết của mình,
Cố vực đậy niềm vui trong anh.
Anh lấy sự từng trải,
Vùi em xuống nỗi niềm đau khổ.
Em yêu anh,
Nhưng anh không yêu em!
Chỉ vui đùa,
Em vẫn không oán trách.
Dùng sự thật lòng đổi lấy giả dối và khoả lấp,
Hẳn kiếp nào em đã từng có lỗi với anh...
Yêu và được yêu,
Đó là hai điều khác biệt,
Em biết, anh biết, ta biết.
Sao ta cứ phải gieo tổn thương và tổn thương
Khi cuộc đời còn có thể yêu thương?
Yêu và đau,
Vốn chẳng liên quan gì tới nhau,
Vậy mà sao cứ phải hoà chung trong cuộc sống?
Đời mênh mông mà cuộc đời ta thì nhỏ bé,
Hãy kiễng chân khe khẽ,
Cho bớt tổn thương cuộc đời những người mà ta bước qua...
Em xót xa,
Anh ngẩng mặt tự hào,
Hai luồng cảm xúc cho cùng một câu chuyện:
Chuyện của em và anh,
Một người đàn ông bước ngang qua đời một người con gái.
Yêu hay không yêu?
Cả hai ta đều biết,
Tổn thương bao giờ cũng dành cho người ở lại.
Anh từng trải yêu thương,
Bước qua nửa cuộc đời còn muốn quay trở lại.
Em- một đứa con gái khờ dại,
Chưa hiểu hết sự đời,
Bỏ qua quá khứ để vươn tới ngày mai.
Em chon anh làm tương lai,
Anh lại chọn em làm quá khứ.
Đời nghiệt ngã!
Sao dòng sông lại bên lở bên bồi?
Em trao anh yêu thương không đòi đáp trả,
Anh dửng dưng nhận lấy rồi gieo vào tổn thương.
Chuyện yêu đương xưa cũ:
Anh nhắc hoài chuyễn đã kiễng chân với bao người con gái,
Sợ đã làm cho tất cả tổn thương.
Bao nhiêu năm trôi qua,
Vui chơi bấy nhiêu- với anh- như thế vẫn là chưa đủ.
Tất cả là tình cũ,
Em trân trọng cảm thông,
Và không bao giờ muốn bước vào góc tim anh dành riêng cho ai đó.
Còn em:
Anh lạnh lùng bước qua như giẫm lên cỏ dại.
Em xót xa,
Anh dửng dưng,
Nước mắ em âm thầm rơi,
Anh vô tâm hay không thèm đếm xỉa.
Em dùng tất cả những gì mình có thể:
Tuổi trẻ, nhiệt huyết, tình yêu,
Để vực anh ra khỏi cô đơn và buồn tẻ,
Vực anh khỏi bi quan và chán nản,
Em muốn thấy anh là người đàn ông trong cuộc sống gia đình...
Dù biết tổn thương đè nặng tổn thương,
Em vẫn gắng để yêu một người đàn ông em yêu thêm lần nữa,
Nhưng đôi vai em gầy không gánh nổi những nỗi đau...
Em buông xuôi thôi,
Vì em không còn đủ sức,
Giống như cây cỏ bị chà đạp khi vừa nhú mầm non.
Một ngày nào đó,
Anh sẽ nói:
"Anh làm tất cả điều đó vì em,
Để em thấy tổn thương và thôi đừng yêu anh nữa".
Nhưng anh à,
Em vốn dĩ rất tin vào lời hứa,
Quen anh,
Yêu anh,
Tất cả chỉ như là khoảnh khắc,
Nhưng để quên anh em sẽ mất cả cuộc đời...
Nhưng thôi,
Em tự chuốc lấy khổ đau và tổn thương,
Em sẽ tự gánh chịu,
Sẽ không oán trách anh điều gì.
Anh cứ đi đi,
Và sống tốt,
Vì suốt nữa cuộc đời anh còn lại,
Mãi mãi chẳng con người con gái nào yêu anh như em đã yêu.

 


 

Ảnh đại diện

Anh không hiểu

Tạm biệt phân ly lúc cuộc đời
Đổi thay đau khổ mới rơi rơi
Yêu anh một nụ cười đâu dám
Xa khuất người tài mạo lả lơi
Cách biệt nhau lời bèo bọt chợt
Đành phơi bày khuất bóng mưa rơi
Lòng cô gái cảm thương chàng chắc
Vấp phải đá đồng toả cuối trời

Anh xin lỗi nhưng khi đọc thơ của em, anh không hiểu vì sao một cô gái 91 lại làm bài thơ như vậy, có 2 phần oán trách, 3 phần tự dằn vặt, 2 phần không tin tưởng, 3 phần buông bỏ. Thơ như tâm, tâm không bình thì thơ tất loạn, Thơ như tình, tình thống khổ thì thơ tự bi. Anh nghĩ em nên lấy nhiệt huyết để làm thơ thì tốt hơn. Thơ hay.

Nằm phục đợi chờ vùng vẫy khắp
Bó thân thương nhớ Chí anh tài
Kẻ văn chương đứt tuôn dây mới
Cung phím sầu buồn thảm tóc mai.
15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

gửi bạn nt

bài thơ này của cô gái sn 91 sao.
''Mãi mãi chẳng con người con gái nào yêu anh như em đã yêu.''
em có chắc vậy không, tất cả chúng ta đề đang tìm kiếm tình yêu của đời mình,

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

^^

Chỉ là tiếng thổn thức lúc đó thôi anh.

-Nt-
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

^^

Lúc con tim nóng lên thì đôi mắt trở nên mù quáng.

-Nt-
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Cảm!

Thơ hay! muốn hoạ nhưng e hoạ
Thơ hoạ vẽ vần dễ lắm chi?
Lửa xướng cháy nhà ra luật quạ
Lời đen ý nóng nghĩa đa nghi.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời