Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 14/02/2026 01:34, số lượt xem: 84

Anh đi qua mùa đông còn sót lại
Những con đường chưa kịp gọi tên nhau
Gió lật những trang ngày xám lạnh
Và bất chợt — em đến giữa lao xao.

Trong mắt em có mùi hương rất lạ
Không phải hương hoa, cũng chẳng của trời
Là mùi nắng vừa tan trên mái phố
Là mùi tin yêu nhen nhóm giữa con người.

Anh đã sống những tháng năm bận rộn
Với nỗi buồn thầm lặng phía sau lưng
Những câu hỏi không ai chờ giải đáp
Những giấc mơ chạm ngõ lại ngập ngừng.

Thành phố ấy bao lần anh lạc bước
Giữa biển người không nhớ nổi tên nhau
Những ánh mắt nhìn nhau như xa lạ
Những bàn tay không kịp nắm vì đau.

Nhưng sáng ấy, khi mùa xuân gõ cửa
Anh thấy trời trong đến tận mai sau
Tiếng chim nhỏ đậu trên hàng bàng cũ
Cũng dịu dàng như thể biết thương nhau.

Em bước tới — rất bình thường thôi nhé
Chiếc áo xanh như lá mới trong vườn
Tóc khẽ chạm vào khoảng trời trước mặt
Làm nắng nghiêng đi một chút dịu hơn.

Anh bỗng sợ những điều mình chưa nói
Sợ ngày trôi, sợ tuổi trẻ qua nhanh
Sợ những ước mơ không kịp thành hình
Sợ đánh mất một điều gì rất mảnh.

Nhưng trong mắt em, anh nhìn thấy rõ
Một cánh đồng đang mở gió thênh thang
Những hạt giống của niềm tin nhỏ bé
Vẫn âm thầm cựa quậy dưới mùa sang.

Em có biết, hương xuân không chỉ đến
Từ nhành hoa hay giọt nắng đầu mùa
Nó ẩn náu trong cái nhìn thấu hiểu
Trong một bàn tay giữ lấy tay vừa.

Nó ở đó — trong điều ta lựa chọn
Giữa bao nhiêu mệt mỏi của đời người
Ta vẫn muốn sống thêm lần nữa
Vẫn tin vào những điều tưởng xa xôi.

Anh đã thấy bao khuôn mặt héo úa
Vì nghi ngờ làm bóng tối lan xa
Bao ước mơ bị thời gian vùi lấp
Chỉ vì lòng không đủ chỗ cho hoa.

Nhưng khi em cười, thành phố khác hẳn
Những bức tường như bớt lạnh hơn xưa
Tiếng còi xe không còn là gắt gỏng
Mà như lời gọi gấp gáp yêu thương.

Có phải mùa xuân đi qua rất vội
Nên người ta sợ đánh rơi niềm tin?
Hay chính ta nhiều lần quay lưng lại
Với những điều giản dị nhất trong tim?

Anh muốn nói — không phải lời hoa mỹ
Không phải lời hứa hẹn đến vô cùng
Chỉ mong giữa dòng đời nhiều biến động
Ta giữ được nhau bằng cái nhìn chung.

Giữ được trong mắt nhau hương của đất
Hương của mồ hôi, của những ngày dài
Hương của gió thổi qua miền gian khó
Vẫn không làm tắt lửa ở trong ai.

Nếu một ngày trời thôi không xanh nữa
Nếu phố đông mà lòng lại hoang mang
Anh sẽ nhớ ánh nhìn em sáng sớm
Như mầm cây xuyên đất đá khô cằn.

Hương xuân ấy không cần ai gọi tên
Nó ở lại khi ta còn dám sống
Còn dám yêu và dám tin đến tận
Những điều mong manh nhất của đời mình.

Anh đi giữa muôn trùng năm tháng
Không còn sợ bóng tối phía sau lưng
Vì trong mắt em — mùa xuân đang thở
Rất dịu dàng… mà cũng rất kiên cường.

22h38p - 23h45p, ngày 12 tháng 2 năm 2026
25 tết, xuân Bính Ngọ 2026