Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Sân ga chiều cuối năm (1) » Sân ga chiều cuối năm
Giữa phố phường đông đúc người đi qua,
Thành phố sáng đèn, hồ nước, gió thổi về.
Ngày đêm xuống, đèn bật, đi trên phố,
Khi tàu xa rồi, tự nhiên đã lỡ một chuyến đi.
Chỉ biết rằng cô đơn chẳng có lối thoát,
Nhưng tự nhiên, có một người phương xa đến gần,
An ủi và trò chuyện.
Anh cũng chẳng rõ biết mặt,
Nhưng giọng nói vô cùng ấm áp.
Khi ánh sáng thấp thoáng len lỏi qua,
Tự nhiên khuôn mặt đã hiện lên,
Vừa hồn nhiên, vừa đáng yêu lạ thường.
Lúc anh đi, người ấy lại mong nhớ,
Lúc anh về, người đó lại ra ôm anh.
Anh hiểu có những nỗi buồn man mác,
Chỉ yên lòng bên bếp lửa yêu thương.
Khi em vui, anh chỉ hết buồn,
Khi anh bệnh, em càng đau lòng xót xa.
Khi anh lạc lối, em là ánh sáng,
Dẫn anh đi qua bóng tối con đường.
Khi anh mệt mỏi, từ bỏ sự nghiệp,
Em thấy, chỉ nhẹ nhàng, an ủi, động viên anh:
“Em tin anh sẽ thành công mà, anh cố gắng nhé.”
Chỉ những lời động viên
Là tiếp thêm động lực cho anh.
Em là mùa xuân tươi sáng trong tuổi trẻ của anh.
Có những điều tổn thương và giả dối xung quanh,
Nhưng bàn tay em luôn che chở, gìn giữ.
Biết ơn em, cô gái bé nhỏ, hồn nhiên, mạnh mẽ của anh.
Em về với anh, một đoá hoa xinh đẹp, dịu dàng.
Anh mạnh mẽ và vượt qua giông bão,
Cũng nhờ một phần những lời động viên của em.
Biết sống vươn lên, không bao giờ sợ hãi,
Như những cây vườn tán lá,
Vượt qua giông gió rồi vươn lên mạnh mẽ.
Anh chỉ cần có một mình em mà thôi.
Ngày của đời thường, ngày được ở bên em,
Anh biết rằng tình yêu là khoảng cách, là hữu duyên.
Chỉ muốn có em, là động lực của anh,
Như tia nắng chiếu vào lý tưởng của anh.
Chúng mình sống, là vì chúng mình,
Sống trọn đời một lý tưởng cao đẹp.
Trái tim em có những ngày tươi đẹp,
Biết yêu đời và biết yêu những bông hoa xinh đẹp, toả ngát hương.
Và em vẫn là đoá hoa xinh đẹp của anh.
Khi anh viết những câu thơ về chúng mình,
Em đọc và khen hay.
Rồi một ngày nào đó, chỉ sợ rằng những câu chữ không còn nữa.
Anh biết rằng thơ không làm giàu cho bản thân,
Nhưng anh vẫn muốn làm giàu cho tâm hồn,
Vì tâm hồn là phần nhạy cảm nhất của đời anh.
Em cũng có những cái riêng của mình,
Mỗi khi em thành công, hoặc anh thành công,
Em là trợ lý hậu cần cho anh,
Anh cũng là trợ lý hậu cần cho em.
Bởi vì hai chúng ta là một mảnh ghép của đời mình.
Anh hiểu em, em hiểu anh.
Chúng ta yêu nhau là một phần của chúng ta.
Có người đổi thay khi tính nóng nảy và dịu dàng,
Những năm tháng trôi đi thật nhanh,
Giữa cuộc đời đầy bão giông.
Chỉ muốn nói với em một điều:
Anh yêu em, vẫn luôn tồn tại với em.
Em cũng muốn nói vậy:
Em yêu anh, yêu thương cả cuộc đời anh.
Em của anh, cô gái bé nhỏ, mạnh mẽ, dịu dàng,
Hồn nhiên và đáng yêu.
Em luôn ở đó, sau khi anh về,
Anh ôm em, em ôm anh,
Lời cảm tình cho anh và em.
Bàn tay mềm mại, dịu dàng biết bao,
Luôn già và sần sùi vì giặt giũ, vì công việc nhà mỗi ngày.
Anh thương em vì vất vả mỗi ngày,
Em chỉ nói: “Em không sao đâu.”
Nghe em nói vậy, anh đau lòng quá, chỉ vì thương em quá,
Mà cống hiến một đời của mình.
Đôi mắt em dẫu buồn hay vui,
Vẫn toả nắng rực rỡ,
Và anh biết rằng, em chính là ánh sáng,
Ánh sáng dẫn anh đi qua mọi bóng tối,
Ánh sáng làm trái tim anh luôn ấm áp.
Cô gái bé nhỏ, hồn nhiên, đáng yêu,
Mạnh mẽ và dịu dàng,
Em là mùa xuân trong đời anh,
Là nụ cười, là niềm tin, là lý tưởng.
Và chúng mình, giữa phố phường đông đúc,
Giữa đời thường giản dị,
Sẽ luôn bên nhau, che chở, nâng đỡ,
Để yêu thương là điều trọn vẹn nhất,
Để trái tim luôn hướng về nhau,
Để cuộc đời, dù bão giông, vẫn tươi sáng vì có em.
22h58p, ngày 25 tháng 8 năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.