Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Bài ca đất nước
Khi em lớn lên
Đất Nước đã có rồi
Có trong câu ca mẹ ru mỗi tối
“Ầu ơ… ví dầu cầu ván đóng đinh…”
Là những buổi trưa cha ngồi vá lưới
Bên con sông đỏ nặng phù sa.
Đất Nước là nơi anh bế em qua đồng cỏ
Chạy đuổi con trâu vàng giữa ráng chiều
Là giếng nước gốc đa đầu làng
Nơi bà kể chuyện thần linh
Và những vị anh hùng gươm thiêng giữ nước.
Đất Nước có từ thuở
Trăm trứng nở trăm con
Mẹ Âu Cơ ẵm con lên núi
Cha Lạc Long Quân dắt về biển Đông
Tổ tiên ta dựng nhà bằng tre và đất
Và giữ nước bằng đôi tay trần.
Đất Nước lớn lên
Từ tiếng trống đồng vang vọng
Từ những mái đình nghiêng bóng cổ thụ
Từ ngọn gió Lào hun nóng đất miền Trung
Từ mái lá đong đưa bão nổi miền Nam
Từ đỉnh núi Mường Lò sương giăng
Đến bãi bồi Cà Mau chạm sóng bạc.
Em có thấy không
Trên nương lúa bậc thang
Là bóng người Dao đỏ
Đang hát khèn gọi nắng về đầu mùa
Trên rừng già Tây Nguyên
Tiếng cồng chiêng vang vọng như giấc mơ của đá
Dưới Hội An đèn lồng treo khung trời cổ tích
Trên Hạ Long là những khối đá biết kể chuyện ngàn năm.
Đất Nước là nơi
Mỗi người sống một đời nhỏ bé
Nhưng biết gắn mình vào dòng chảy lớn
Người nông dân đi cày, giữ từng tấc đất
Người lính trẻ ôm súng bên rừng già Trường Sơn
Người mẹ già thắp hương chờ con
Trong tiếng gió lùa qua mái tranh nghèo.
Đất Nước là bát cơm đầy mồ hôi
Là hạt muối trong chum còn mặn nghĩa tình
Là tiếng rao đêm khuya Hà Nội
Là giọt nắng Sài Gòn rơi xuống áo ai.
Và em ơi, khi em cầm tay anh
Là em đã nắm cả Đất Nước
Trong tình yêu của mình
Bởi Đất Nước là nơi ta hò hẹn
Là nơi ta dựng xây, gìn giữ
Bằng trái tim không hề mỏi mệt.
Đất Nước đâu chỉ là những trang sử cũ
Mà còn là tiếng bước chân hôm nay
Là em – học sinh ngồi bên cửa lớp
Là anh – người công nhân giữa ban ngày.
Đất Nước có trong chiếc áo dài mềm mại
Bay qua cầu Long Biên mỗi sớm mai
Có trong chiếc nón lá giữa chợ nổi
Câu hát ru từ thuở mẹ sinh hài.
Mỗi con đường ta đi đều dẫm lên cổ tích
Mỗi hòn đá trong núi rừng đều từng nghe lời thề
Từ Bạch Đằng giang nước xoáy
Đến Điện Biên mây phủ sườn khe
Lịch sử Đất Nước không ghi bằng mực
Mà khắc vào xương thịt người dân quê.
Ta lớn lên
Không phải chỉ để mơ giấc mơ mình
Mà còn để tiếp lời cha ông viết tiếp
Ngọn lửa Thăng Long truyền qua từng thế hệ
Ngọn gió phương Nam thổi mãi không ngừng.
Và em ơi,
Đất Nước còn xanh là nhờ những bàn tay
Cầm cuốc, cầm búa, cầm bút, cầm tim
Những bàn tay không cần ghi tên vào tượng đài
Nhưng thắp sáng mỗi sớm bình minh.
Đất Nước là thế đó –
Không phải điều gì xa lạ trên cao
Mà là giọt nước em uống
Là bát cơm chan nước mắm cà
Là câu chuyện về người lính
Không về – mà hoá thành hương cỏ hoa.
Ta kể nhau nghe về một mùa lúa chín
Về những đứa trẻ chân trần đá bóng đầu làng
Về những bà mẹ gói bánh chưng ngày Tết
Về ông đồ già ngồi viết chữ bên trang.
Có thể mai sau
Em và anh sẽ đi qua nhiều thành phố
Nhưng tiếng sáo đồng quê vẫn gọi ta về
Về nơi Đất Nước không cần cao siêu rực rỡ
Mà là nơi – ta được là chính mình, không phải giả vờ.
Đất Nước hôm nay
Không chỉ là gươm đao, trận tuyến
Mà là công trường rộn tiếng máy reo
Là cánh đồng nối dài điện gió
Là trí tuệ con người vượt núi băng đèo.
Em thấy đó
Đất Nước không ngủ quên giữa hào quang cũ
Mà từng ngày đứng dậy – tự làm nên mình
Người nông dân trồng rau trên mái phố
Đứa trẻ vùng cao học chữ giữa bình minh.
Từng giọt mồ hôi rơi không phải để than thở
Mà để nuôi những mùa lúa chắc tay
Từng câu hỏi trong lớp không chỉ để thi
Mà để soi đường đi – sáng ngày mai.
Đất Nước đâu chỉ là di sản tổ tiên để lại
Mà còn là món nợ trao tay – gọi thành lời
Ta mang trên vai không phải sức nặng của cờ hoa
Mà là bổn phận – làm sao để xứng đáng với giống nòi.
Bởi vì:
Mỗi dòng sông đều cần người giữ nước
Mỗi mái nhà đều cần người trông nom
Nếu hôm nay ta thờ ơ ngoảnh mặt
Thì ngày mai, ai sẽ gọi đất này là “quê hương”?
Cho nên em ạ,
Khi em bật đèn học khuya
Là em đang nối dài ánh sáng của Văn Miếu
Khi anh đứng giữa phòng thí nghiệm
Là anh đang tiếp lời Lý Thường Kiệt thuở xưa.
Chúng ta yêu Đất Nước
Không phải bằng khẩu hiệu treo trên tường
Mà bằng hành động nhỏ – kiên trì – lặng lẽ
Từ việc nhặt rác ven đường
Đến lời nói thật giữa bao điều giả dối.
Ta không cần hô to Đất Nước là vĩ đại
Chỉ cần sống cho tử tế – là đủ.
Mai này, em có thể đi rất xa
Đến những chân trời chưa từng gọi tên
Nhưng hãy nhớ mang theo một nhành lúa
Một câu ca dao, một tiếng “mình ơi” thật mềm.
Bởi Đất Nước không ở đâu xa lắm
Nó nằm trong ký ức dịu dàng
Của bữa cơm có mẹ ngồi kho cá
Của giấc mơ lấp lánh giữa trăng ngàn.
Đất Nước là thế – không phô trương, rực rỡ
Mà âm thầm như mạch nước ngầm sâu
Chảy qua bao lớp người không cần ghi tên tuổi
Nhưng chính họ làm nên dáng núi, hình sông.
Em có nghe tiếng tre xưa vẫn hát?
Tiếng trống trường vọng lại giữa hoàng hôn
Tiếng con tàu rẽ sóng về phương Bắc
Mang khát vọng Việt Nam ra biển lớn mênh mông.
Ngày mai, anh và em sẽ có thể già đi
Như cha ông đã từng đi qua bão giông, chiến trận
Nhưng xin đừng quên – ta từng là người tiếp bước
Góp một hơi thở nhỏ vào trái tim Đất Nước đang đập từng nhịp mạnh.
Và khi ta dắt con qua bến sông
Hãy dạy con những điều bình dị:
Rằng Đất Nước là nơi để yêu, để nhớ
Và để sống – như một con người tử tế, nghĩa tình.
Rồi một ngày,
Con ta sẽ lớn
Như tre, như lúa, như rồng bay lên
Mang theo tiếng Việt đi khắp thế giới
Và mang Đất Nước về – giữa trái tim mình.
Mai sau, dù em đi đâu,
Dù em qua những đại lộ rợp bóng cờ nơi trời Âu tuyết trắng,
Dù em làm việc ở những công xưởng đèn sáng thâu đêm xứ người,
Dù em nghe những thứ tiếng lạ không phải tiếng mẹ,
Thì em vẫn mang theo trong hành lý một điều không bao giờ mất:
Đất Nước.
Đất Nước ở trong giọng nói quê hương vẫn vẹn nguyên sau lớp khẩu trang,
Ở món cá kho em nấu nơi đất lạ – dù thiếu rau răm, thiếu bếp củi,
Ở nỗi nhớ chập chùng khi ngồi giữa đêm đông mà lòng mơ về mùa gặt,
Ở lời ru em hát cho con bằng tiếng Việt đầu đời.
Đất Nước không đòi em phải là anh hùng,
Chỉ cần em nhớ –
Đâu là nơi có người vẫn chờ tin em,
Đâu là nơi mẹ cúng giỗ tổ tiên và gọi cả tên em trên bàn thờ nhỏ,
Đâu là cánh đồng quê mỗi mùa vẫn chín lúa – dù thiếu bước chân em qua.
Mai sau, khi em trở về,
Dẫu tóc em điểm sương hay hành lý em chỉ là vài chiếc vali,
Đất Nước vẫn dang rộng vòng tay,
Không ai hỏi em đi đâu, làm gì, bao nhiêu tiền gửi lại,
Chỉ có nụ cười của cha,
Chỉ có nụ cười của mẹ,
Chỉ có tiếng hàng xóm cười: “Nó về rồi đó hả?”.
Bởi vùng trời quê hương nào cũng là bầu trời Tổ quốc,
Không có biên giới nào ngăn nổi tấm lòng,
Không có khoảng cách nào khiến đất mẹ quay lưng.
Khi em lập gia đình,
Khi em sinh con,
Khi tiếng khóc của đứa trẻ cất lên lần đầu trong căn nhà nhỏ,
Chính là khi Đất Nước lại bắt đầu một hành trình mới.
Trong hơi ấm của bàn tay em đón lấy cuộc đời bé bỏng,
Có hơi ấm của ngàn năm.
Rồi mai này,
Khi em đã là mẹ,
Em sẽ kể lại cho con mình
Về một Đất Nước không chỉ có trong sách vở,
Mà có trong những điều rất thật:
Trong dáng bà lom khom ngoài đồng sớm,
Trong tiếng ông gọi đò ngang mỗi chiều,
Trong nắm cơm thơm gói bằng lá chuối.
Em sẽ kể về những năm tháng cha ông mình đi giữ đất,
Không vì mảnh đất ấy giàu sang,
Mà vì nơi đó có hồn, có cốt,
Có xương máu hoà trong từng tấc đất thiêng.
Và con em, khi lớn lên,
Sẽ biết yêu Tổ quốc không cần ai nhắc,
Sẽ tự cúi đầu khi nghe Quốc ca vang lên giữa quảng trường,
Sẽ lặng im trước một lá cờ rách mà vẫn tung bay giữa gió.
Đất Nước sẽ đi tiếp trong bước chân của con,
Trong ước mơ con vẽ bằng màu phấn trắng,
Trong cánh diều no gió bay lên từ sân làng.
Câu hò ngày xưa em hát,
Giờ con em hát lại –
Không chỉ là lời ru,
Mà là nhịp tim của một dân tộc sống bền qua bao thế hệ.
Và thế là –
Đất Nước vẫn còn, vẫn sống, vẫn xanh,
Không chỉ vì tre trồng lại mọc,
Không chỉ vì lúa gặt lại lên,
Mà vì con người biết nhớ, biết thương, biết giữ.
Vì câu hò từ ngàn xưa vọng lại,
Chưa bao giờ tắt tiếng trong lòng người.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.