Có những lúc ta vô tình đánh mất
Nụ cười duyên ngọt lịm tự bao giờ
Có những lúc trái tim như mắc nợ
Chút ân tình của người trả chưa xong!
Có những lúc ta mỏi mắt nhớ mong
Hình bóng diễm kiều phương trời xa tít tắp
Tóc dài đen vành nón nghiêng e ấp
Đã nhạt nhoà theo kí ức chơi vơi!
Có những lúc đắm mình giữa biển khơi
Tâm hồn ta muôn trùng cơn sóng dữ
Đem trái tim trót trao người xa xứ
Chút dỗi hờn…ừ một chút thôi nha!
Có những lúc ta tự nhủ cùng ta
Phải đứng dậy sau những lần vấp ngã
Cuộc sống là cánh diều mong manh quá
Ta phải nâng niu trân trọng từng ngày
Có những lúc ta muốn uống thật say
Để quên hết cuộc đời đầy chua chát
Văng vẳng bên tai dòng sông len lén hát
Gọi thuyền về cho bến bớt cô đơn
Có những lúc đứng lặng giữa hoàng hôn
Nghe tiếng mưa rơi lòng ta rét mướt
Trên sân trường âm vang tí tách
Chốn cũ nơi này ai giấu mất tiếng ve?
Nhớ những lúc ta nhìn nhau nói khẻ
Lời yêu thương… ánh mắt dịu dàng…
Giờ đâu còn? Mây hạ lang thang
Rong rủi đi tìm ngày xưa áo trắng
Dẫu biết đời còn bao cay đắng
Ta mệt nhoài với bao suy nghĩ được–không,
Cuộc tình buồn như lá trầu không
Miếng vôi bạc đắng lòng ai giông bão
Có những lúc lạc trong giấc chiêm bao
Ta mơ thấy em về gõ cửa
Có những lúc…
Ta dặn lòng đừng nhớ nữa
Quên hết nỗi buồn…
Lòng chợt sáng trong hơn!
Bài thơ được đăng trên VNHG tháng 5/2012
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.