Có một dòng sông thao thức cội nguồn
Chảy qua phố chở phù sa về nghiêng nắng
Con sóng lao xao như lời ru thầm lặng
Gọi mùa xa gợn bóng nhớ quê nhà
Chợ Nổi ơi! Tiếng rao hàng sao thiết tha?
Sông Hậu mênh mông ngàn câu nhắn nhủ
Đời thương hồ neo lại miền xưa cũ
Cây bẹo dài treo lồng ngực phận người
Lục bình trôi tím ngát phía chân trời
Mía ngọt, dâu ngon, tóc thơm hương bưởi…
Con đò nhỏ giờ hoá thành cơn bão nổi
Hoàng hôn rơi nhịp chèo khua giữa đời
Dưới chân cầu dây văng bao lớp sóng đôi
Trên tầng cao ánh đèn sao đêm gió lộng
Những công trình vươn mình bay cao giấc mộng
Tây Đô bừng dậy sau năm tháng thương đau
Ai từng khóc khi sông đất mẹ bạc màu
Ai ngân câu vọng cổ bồng bềnh du thuyền neo bến lạ
Ai yêu áo bà ba bến Ninh Kiều xuôi về trăm ngả
Ai thương Cần Thơ đến nghẹn lòng nặng sâu…
Có dòng sông nào không chở hồn quê đâu?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.