Thơ thành viên » Jamto Gangloma » Trang thơ thành viên » Thơ và Đạo
Có nghề nào tự chọn được không em
Chẳng đánh đổi bằng kìm kẹp xiềng xích
Có nghề nào chẳng đánh đổi không em
Để chẳng phải mất tự do từng muốn
Nơi ước mơ vẫn thường hằng mong mỏi
Được đáp đền bằng ý chí quyết tâm
Có nghề nào liệu chẳng phải cạnh tranh
Như dứt hết bao phiền não cuộc sống
Được yên tĩnh và làm điều mình muốn
Giống như là tịnh độ giữa thế gian
Có ước mơ nào, liệu chẳng phải mục tiêu
Vẫn bước tới dù biết mình sẽ chết
Chịu đau đớn để mong đạt được nó
Dù bị dập, cũng vẫn ráng vươn lên
Dù đôi lúc, tưởng chừng mình phải chết
Cũng chẳng lo, sự tinh tấn đồng hành
Lấy niềm vui nơi thiền môn làm bạn
Để vững tin giữa cuộc đời rộng lớn
Để cuộc đời, quên mất nổi đớn đau
Có ước mơ, dù là nhỏ nhoi nhất
Anh có thể thực hiện phải không em
Thế nhưng mà hiện thực lại tàn khốc
Bị dập tắt một cách rất phủ phàng
Bị dùi dập, không ngóc đầu lên nổi
Đến chai sạn ở giữa đời ngũ trược
Đến bất lực, vì cuộc sống đớn đau
Có phải chăng ở giữa chốn trời-người
Một kiếp người sanh ra để trả khổ
Còn chư thiên, sanh ra để hưởng phước
Liệu phải chăng duyên-nghiệp đã an bày
Dù nghịch duyên, chống lại là không thể
Chẳng thuận theo mọi thứ đã an bày
Anh chỉ ước, nhưng rồi lại thất vọng
Những ao ước, chỉ còn là quá khứ
Như xô nước tạt thẳng vào trong mặt
Như dập tắt ngọn lửa của ước mơ
Đến bây giờ anh vẫn còn câu hỏi
“Cuộc sống này, hiện hữu để làm chi
Liệu phải chăng mãi mãi là đau khổ
Để đời này, lắm nhiều nổi khổ đau”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.