Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 25/12/2025 19:04, số lượt xem: 87

Nghĩ mình sao bé nhỏ thế này
Giữa cuộc đời rộng lớn dang tay
Ta đứng đó – lặng im, bối rối
Như giọt sương rơi giữa ban ngày.

Nghĩ mình chẳng có gì để kể
Không dấu son, chẳng nét huy hoàng
Tuổi trẻ đến mà tim trống trải
Ước mơ nhiều, nắm lại… vỡ tan.

Nghĩ mình vô dụng – ôi cay đắng!
Lời tự buộc nghe nhói trong tim
Muốn bước tới mà chân chùn lại
Muốn nói nhiều nhưng sợ lặng im.

Ta thường trách mình sao yếu đuối
Sao chần chừ trước những tương lai
Bổn phận gọi mà lòng lơ đãng
Việc chưa làm đã vội thở dài.

Cứ nghĩ mãi, nghĩ hoài, nghĩ nữa
Nghĩ đến mòn cả tháng cả năm
Nghĩ thay hết mọi điều phải sống
Để bàn tay… chẳng kịp làm.

Rồi tự hỏi: hay mình vô dụng?
Hay đời này quá vội vàng trôi
Hay giá trị mình là món quý
Chỉ lạc thời, nên bị bỏ rơi?

Buồn chứ! Có những ngày buồn lắm
Buồn đến mức muốn khóc cho xong
Khóc cho hết những điều bất lực
Khóc cho mình giữa kiếp long đong.

Ôi cuộc sống sao nhiều nghiệt ngã
Phán xét người khi họ chưa quen
Quay mặt đi, làm ngơ, lạnh lẽo
Như chưa từng một phút gọi tên.

Ta thấy mình giữa dòng chen chúc
Mỗi cuộc đời một hướng vội đi
Không ai hỏi ta đau hay mỏi
Không ai chờ ta bước chậm gì.

Nhưng giữa những lần tim run rẩy
Ta bỗng nghe hơi thở của mình
Dẫu mệt mỏi, dẫu buồn, dẫu yếu
Ta vẫn còn… khao khát hồi sinh.

Và có lẽ, trong cơn nghĩ ngợi
Ta yêu mình mà chẳng hay đâu
Chính nỗi đau làm tim còn đập
Chính buồn thương giữ lại ngày sau.

Nghĩ mình bé – nhưng còn biết nghĩ
Nghĩ mình buồn – nhưng vẫn thiết tha
Thế đã đủ để tin mà sống
Giữa cuộc đời rộng lớn… bao la.

19h3p, ngày 24 tháng 12 năm 2025