Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 23:58, số lượt xem: 17

Đời tươi đẹp tựa muôn vàn bông hoa,
Những bông hoa trong vườn toả ngát hương xa,
Hương theo gió bay qua từng ngõ nhỏ,
Thơm cho đời, thơm cả cõi người ta.

Có bông nở giữa bình minh đỏ thắm,
Đón mặt trời rực rỡ phía chân mây,
Có bông nở giữa chiều xanh yên ả,
Toả hương thơm nhẹ bước tháng năm dài.

Hoa không nói mà lòng người nghe được,
Một niềm vui lặng lẽ rất dịu dàng,
Như tiếng hát từ trong tim đất nước,
Gọi con người yêu cuộc sống mênh mang.

Tôi đứng giữa khu vườn đời rộng lớn,
Ngắm muôn hoa đang rực rỡ quanh mình,
Thấy đất nước như mùa xuân đang tới,
Trên môi người nở những nụ cười xinh.

Hoa của ruộng, hoa của đồng, hoa của núi,
Hoa của sông lấp lánh ánh mặt trời,
Hoa của những bàn tay lao động,
Góp sắc hương làm đẹp cuộc đời.

Có bông nở từ bàn tay người thợ,
Có bông nở từ trang sách học trò,
Có bông nở trong những ngày chiến đấu,
Vẫn hiên ngang trước bão táp phong ba.

Hoa của mẹ tảo tần trong nắng gió,
Hoa của cha lặng lẽ giữa công trường,
Hoa của bạn đang miệt mài mơ ước,
Xây ngày mai rực rỡ ánh bình minh.

Ôi cuộc đời đẹp như muôn cánh hoa,
Mỗi con người là một hương sắc nhỏ,
Góp lại thành khu vườn xuân rộng mở,
Cho đất trời thêm rực rỡ màu xanh.

Anh chợt thấy trong muôn ngàn hoa ấy,
Có một bông dịu dàng toả hương thơm,
Đó là em — như mùa xuân vừa tới,
Làm tim anh rạo rực những cung đàn.

Em đứng đó, hiền hoà như nắng sớm,
Ánh mắt trong như giọt sương mai,
Anh nhìn thấy trong nụ cười em đó
Một bầu trời hy vọng rộng dài.

Anh biết đấy — lời anh đâu nói xạo,
Trái tim này chẳng biết dối bao giờ,
Anh nói thật từ tận cùng suy nghĩ:
Em đẹp như một đoá hoa thơ.

Một bông hoa nở trong vườn đất nước,
Không kiêu sa mà vẫn sáng dịu hiền,
Hương của em như tình người ấm áp,
Làm lòng anh bỗng thấy bình yên.

Nếu mai này đường đời nhiều gió bụi,
Hoa vẫn cười trước nắng sớm ban mai,
Như niềm tin của bao người đi tới,
Không lùi bước trước tháng năm dài.

Hoa vẫn nở giữa cuộc đời rộng lớn,
Dẫu mưa giông hay bão táp đi qua,
Bởi trong đất có nguồn nhựa sống,
Gọi mùa xuân thức dậy chan hoà.

Đất nước mình cũng như vườn hoa ấy,
Bao con người là bấy nhiêu hoa,
Mỗi người góp một hương thơm nhỏ,
Dệt nên đời rực rỡ bài ca.

Có người thắp ánh đèn nơi lớp học,
Có người đi dựng những cây cầu,
Có người giữ biên cương Tổ quốc,
Cho trời xanh mãi mãi một màu.

Ôi Tổ quốc — khu vườn hoa rộng lớn,
Hoa bốn mùa vẫn nở chẳng hề phai,
Hoa của đất, hoa của trời, hoa của người,
Góp sắc hương cho đất nước ngày mai.

Anh yêu lắm những bông hoa giản dị,
Nở âm thầm trong cuộc sống quanh ta,
Không phô trương mà lòng luôn rực sáng,
Như tình người thắm thiết bao la.

Và em đó — giữa vườn hoa đất nước,
Vẫn dịu dàng như cánh hoa xinh,
Anh nhìn thấy trong ánh mắt em cười
Cả mùa xuân đang nở trong tim.

Nếu một ngày hoa kia tàn theo gió,
Anh vẫn tin mùa khác lại sang,
Bởi cuộc sống như dòng sông không nghỉ,
Luôn dâng trào hy vọng mênh mang.

Hãy yêu đời như yêu từng cánh hoa nhỏ,
Hãy nâng niu hương sắc cuộc đời,
Bởi mỗi phút ta đang sống hôm nay
Là một đoá hoa tươi trong nắng mới.

Vậy nên đó — khi nhìn em anh nghĩ:
Đời tươi đẹp tựa những đoá hoa xinh,
Hoa của đất, hoa của trời, hoa của người,
Và em đó — bông hoa đẹp giữa đời mình.